Thứ Hai, 18 tháng 7, 2022

MƯỜI VÙNG ĐẤT QUÊ HƯƠNG TRONG TRANG SỬ NHẠC VÀNG

 MƯỜI VÙNG ĐẤT QUÊ HƯƠNG TRONG TRANG SỬ NHẠC VÀNG

Trong vài chục năm ngắn ngủi, các nhạc sĩ thân thương của Miền Nam Tự Do đã dày công sáng tác nhiều bài hát để đời. Một số địa danh được nhắc nhở trang trọng qua những dòng nhạc lãng mạn trữ tình.
Bài này xin nêu lên mười vùng đất quê hương để cùng nhớ lại trang sử “nhạc vàng” từng được ưa chuộng mê say trước cũng như sau 1975.
1. CẦU ÁI TỬ
“Mẹ thương con ra cầu Ái Tử
Vợ trông chồng lên núi Vọng Phu
Chiều chiều trông về biên khu
Lòng căm hờn oán quân thù...”
Mở đầu là hai câu ca dao mà Nhạc sĩ Duy Khánh nhắc lại trong bài Lối Về Đất Mẹ.
“Chiều qua giã từ đất Mẹ mà đi
Vì nghe tình quê tình nước đôi bề
Nước chia hai đường nước chưa về
Trót thương cho người lỡ câu thề
Lên đường từ ly, hỏi lòng mình lưu luyến gì...”
Vậy Ái Tử nằm ở đâu? Vì sao tác giả nói tới địa danh này?
Để trả lời câu hỏi đó, chúng ta hãy tham khảo wikipedia, lần giở lịch sử nước nhà giai đoạn Trịnh Nguyễn phân tranh.
Năm 1527 Mạc Đăng Dung cướp ngôi Nhà Lê, Nguyễn Kim (1468–1545) cùng một số danh tướng khác chạy sang Ai Lao phù Lê diệt Mạc, lập nên Nhà Lê Trung Hưng (1533).
Vì quý mến tài năng Trịnh Kiểm nên Ông gả con gái Ngọc Bảo cho viên tướng này.
Sau khi Ông mất, Trịnh Kiểm lên nắm binh quyền, liền giết ngay anh vợ Nguyễn Uông. Người em còn lại Nguyễn Hoàng lo âu cho số phận mình. Thỉnh ý Trạng Trình Bỉnh Khiêm thì được lời khuyên “Hoành Sơn nhất đái vạn đại dung thân”. Nghe xong Nguyễn Hoàng (1545–1613) nhờ Chị xin anh rể cho vào trấn Thuận Hóa năm 1558. Nơi dừng chân đầu tiên là vùng đất hoang vu Ái Tử, Triệu Phong, Quảng Trị. Chúa Nguyễn đóng đô ở đây cho đến 1626 thì dời đi.
Trong thời chiến tranh Quốc–Cộng, một dạo Hoa kỳ từng sử dụng Ái Tử làm căn cứ quân sự.
Mới nghe qua ai cũng hiểu ái tử là thương con. Nhưng vì sao Duy Khánh lại mượn câu ca dao để mở đầu cho bài hát của mình?
Đây là chuyện kể của một người gốc Quảng Trị: vào giai đoạn toàn dân kháng chiến chống Pháp (1945–1954) có người chiến binh ôm mìn ngụy trang trôi theo đám lục bình bơi tới cầu Ái Tử đang thuộc quyền cai quản của Pháp với mưu toan giựt sập. Chẳng may viên lính gác cầu phát hiện bắn chết, có ngờ đâu đó là đứa con trai của mình.
Người Mẹ hay tin vội vã ba chân bốn cẳng chạy tới ôm xác kẻ lìa trần mà đau đớn tột cùng. Suốt mấy tháng trời bà vẫn hay ra cầu Ái Tử vật vã kêu gào thương khóc con. Phải chăng cảnh tượng này làm động lòng nhạc sĩ miền Trung đa tình?
2. PHÁ TAM GIANG
Năm 1972, Thi sĩ Tô Thùy Yên cùng Nhạc sĩ Trần Thiện Thanh viếng thăm vùng địa đầu giới tuyến. Bay ngang phá Tam Giang thấy cảnh sông nước lững lờ trong buổi chiều tà, chợt nhớ Sài Gòn đang bước vào mùa thi, Nhà Thơ dạt dào thi hứng làm bài thơ dài đưa cho Nhật Trường xem. Quá xúc động và đồng cảm với thi nhân, Trần Thiện Thanh phổ thành bài Chiều Trên Phá Tam Giang để rồi nhận ngay vòng nguyệt quế. Thi sĩ nổi tiếng hơn mà nhạc sĩ cũng được hâm mộ nhiệt thành. Đã 50 năm trôi qua vẫn còn hằng triệu người khắp nơi ca hát xem như tâm sự của chính mình.
“Chiều trên phá Tam Giang
Anh chợt nhớ em
Nhớ ôi! Niềm nhớ! Ôi niềm nhớ
Đến bất tận! Em ơi! em ơi!”
Phá Tam Giang rộng 50km² chạy dài từ Sông Ô Lâu tới Cầu Hai, ngang qua hai huyện Phong Điền và Quảng Điền, Thừa Thiên, với độ sâu 2–4m. Phá này được biết tiếng từ lâu với câu ca dao:
“Thương em anh cũng muốn vô
Sợ truông Nhà Hồ, sợ phá Tam Giang”.
Xưa có gã thư sinh từ xứ Nghệ vô kinh đô ứng thí. Khi ngang qua bến Sông Ô Lâu thì chàng phải lòng cô lái đò duyên dáng dễ thương. Hai người thề non hẹn biển sau khi đỗ đạt sẽ cùng kết tóc se tơ.
Chàng thi đậu công thành danh toại, nàng ngày ngày ngóng trông tái hợp. Nhờ người nhắn gởi thì chàng mượn câu ca dao đó để thoái thác lời ước thề.
Về sau Nội Tán Nguyễn Khoa Đăng (1690–1725) đã điều động dân phu đào bới mở rộng cửa phá cho nên sóng biển không còn. Nhờ vậy mà tai nạn giật thuyền bè giảm hẳn.
“Phá Tam Giang ngày rày đã cạn
Truông Nhà Hồ Nội Tán dẹp tan”.
Còn cô lái đò vẫn giữ lòng chung thủy, mơ màng lặn lội băng rừng vượt núi kiếm tìm.
“Đói lòng ăn nửa trái sim
Uống lưng bát nước đi tìm người thương”.
Tới nơi mới hỡi ơi chàng đã yên bề gia thất. Nàng choáng váng xây xẩm mặt mày. Cố lê lết trở về quê cũ với nỗi niềm chua xót thở than:
“Đi đường những lách cùng lau
Những tràm với chổi bỏ nhau sao đành”.
Thế rồi không chịu nổi nghịch cảnh bị phụ tình, lỡ bước sang ngang, nàng trầm mình theo dòng nước nơi hai người từng tha thiết hẹn hò.
3. LẦU ÔNG HOÀNG
“Đường lên dốc đá nửa đêm trăng tà nhớ câu chuyện xưa
Lầu Ông Hoàng đó, thuở xưa chân Hàn Mặc Tử đã qua
Ánh trăng treo nghiêng nghiêng, bờ cát dài hoang vắng”.
Đó là lời trong bài “Hàn Mặc Tử” của Trần Thiện Thanh.
Theo wikipedia, tòa lâu đài này được công tước người Pháp vốn là cháu nội vua Louis xây cất năm 1911 rộng 500m² cách tháp Chàm Pôshanu vài trăm mét thờ công chúa người Chăm và cách thành phố Phan Thiết 7km. Vua Bảo Đại từng mua lại Lầu này làm chỗ nghỉ ngơi, thưởng ngoạn cảnh đẹp hoang dã nên thơ của bãi cát dài trắng xóa cùng tiếng sóng rì rào với gió thổi vi vu từ đại dương.
Về sau người Pháp xây dựng nhiều đồn bót quanh khu vực nên không tránh khỏi chinh chiến điêu linh, danh thắng này trở nên đổ nát hoang tàn chẳng còn để lại dấu tích. Nhưng nơi đây từng là chốn hẹn hò của đôi tình nhân Hàn Mặc Tử (1912–1940) và Mộng Cầm (1917–2007) trong những năm 1936–1937. Ta hãy nghe Hàn thổn thức khắc khoải nhớ nhung thần tượng bẻ nhỏ tên Nghệ (Mộng Cầm) qua bài Muôn Năm Sầu Thảm:
“Nghệ hỡi Nghệ muôn năm sầu thảm
Nhớ thương còn một nắm xương thôi
Thân tàn ma dại đi rồi
Rầu rầu nước mắt bời bời ruột gan
Thấy gió là ôm ngang lấy gió
Tưởng chừng như trong đó có hương
Của người mình nhớ mình thương
Nào hay gió tạt chẳng vương vấn gì
Nhớ lắm nhớ như si như dại
Nhớ quá nhiều mà bại hoại chân tay
Nhớ hàm răng nhớ hàm răng
Mà ngày nào đó vẫn khăng khít nhiều
Dẫu đau đớn vì lời phụ rẫy
Nhưng mà ta không lấy làm điều
Trăm năm vẫn một lòng yêu
Và còn yêu nữa rất nhiều em ơi!”
Thêm nữa, hãy đọc bài Phan Thiết! Phan Thiết! để nghe Hàn thở than rên xiết:
“Rồi ngây dại nhờ thất tinh chỉ hướng
Ta lang thang tìm tới chốn Lầu Trăng
Lầu Ông Hoàng người thiên hạ đồn vang
Nơi đã khóc đã yêu thương da diết
Ôi trời ơi! là Phan Thiết! Phan Thiết!
Mà tang thương còn lại mảnh trăng rơi
Ta đến nơi nàng ấy vắng lâu rồi
Nghĩa là chết từ muôn trăng thế kỷ
Trăng vàng ngọc, trăng ân tình, chưa phỉ
Ta nhìn trăng khôn xiết ngậm ngùi trăng
Ta vãi vung thơ lên tận sông Hằng
Thơ phép tắc bỗng kêu lên thống thiết
Hỡi Phan Thiết! Phan Thiết
Mi là nơi ta ôm hận nghìn thu
Mi là nơi ta sầu muộn ngất ngư”.
Nghe lời thơ tưởng chừng như không có ai đau thương vì tình hơn chàng thi nhân đoản mệnh. Có biết đâu rằng trong một lúc nào đó song đôi với Mộng Cầm mà nhà thơ họ Hàn đã dịu dàng thỏ thẻ như trong bài Đà Lạt Trăng Mờ:
“Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều
Để nghe dưới đáy nước hồ reo
Để nghe tơ liễu run trong gió
Và để nghe trời giải nghĩa yêu”.
Hiện nay khu vực Lầu Ông Hoàng là địa điểm du lịch của tỉnh Phan Thiết.
4. ĐỒI THÔNG HAI MỘ
Cạnh Hồ Than Thở, Đà Lạt có ngôi mộ đôi nằm hiu quạnh hoang vu trên đồi thông. Ngang qua đây mấy ai mà không khỏi chạnh lòng một nỗi u hoài. Trong tâm trạng đó, nhạc sĩ Hồng Vân đắm mình sáng tác bài ĐỒI THÔNG HAI MỘ kể lại cuộc tình bi thương ai oán có một không hai trên cõi đời này.
Chàng tên Tâm, con nhà địa chủ ở Gò Công. Đang theo học khóa Võ Bị Đà Lạt thì gặp Thảo, con một gia đình công chức. Hai người thầm yêu trộm nhớ và thường hẹn hò bên Hồ Than Thở. Mãn khóa ra trường, Tâm xin cưới Thảo nhưng bị cha mẹ từ chối vì không môn đăng hộ đối.
Buồn tình trắc trở, chàng xin ra tiền tuyến. Phần Thảo còn đau khổ hơn khi biết song thân người yêu khước từ và chàng vì phẫn chí mà tình nguyện xông pha ngoài biên ải. Tuy vậy nàng luôn một lòng chung thủy đợi chờ, lấy niềm vui qua những giờ phút trông ngóng thư người tình từ nơi phương trời lửa đạn.
Bỗng một hôm có thư báo về cái tin sét đánh ngang tai: Tâm vừa anh dũng hy sinh ngoài trận tuyến. Trời đất quay cuồng sụp đổ.
“Rồi nàng buồn thơ thẩn
chẳng còn ngồi trang điểm qua màu phấn
Để phai úa đến tàn cả hương sắc
Tháng ngày luôn héo hon”.
Chờ ai đây đợi ai đây khi mà người thương vĩnh viễn ra đi. Thế rồi tuyệt vọng tình, nàng nhảy xuống bờ hồ quyên sinh theo người yêu. Gia đình thương tiếc cho lập mộ trên đồi thông.
Ngang trái thay lá thư báo tử là lá thư lầm lẫn chết người. Tâm không tử trận mà vẫn còn chiến đấu dưới cờ. Tám tháng sau chàng trở về thăm thì nghe hung tin Thảo không còn.
“Sao người về đây để tìm nhưng thôi đã mất còn đâu
Ôi buồn làm sao đồi thông xưa nay vắng bóng người yêu
Đời hợp tan, hợp rồi tan như mây kia gặp gió”.
Thật đắng cay chua xót, đồng cảnh ngộ của Thi Bá Vũ Hoàng Chương thuở nào: Đời vắng em rồi say với ai!
“Sóng dậy đìu hiu biển dấy sầu
Lênh đênh thương nhớ dạt trời Âu
Thôi rồi tay nắm tay lần cuối
Chia nẻo giang hồ vĩnh biệt nhau
Gặp gỡ chừng như chuyện Liêu Trai
Ra đi chẳng hẹn một ngày mai
Em ơi! Lửa tắt bình khô rượu
Đời vắng em rồi say với ai?”.
Nghĩ mình đã tới đường cùng. Chàng quẩn trí tự vẫn với ước nguyện mồ chôn nằm bên cạnh người yêu. Cha mẹ chấp nhận và cho mai táng gần Thảo.
“Rồi mộ chàng được ở bên cạnh nàng như lời xưa thề ước
Nằm hiu hắt đến ngàn thu an giấc dưới mộ sâu đất khô”.
Nhưng từ sau 1975, do tuổi già sức yếu, đường sá đi lại quá khó khăn nên cha mẹ phải đành đoạn di dời mộ chàng về quê quán. Còn Thảo tuy xa Tâm nhưng vẫn nằm yên nghỉ bên cạnh ngôi mộ trống của chàng. Ai qua đây mà không khỏi bùi ngùi cho số kiếp người bạc mệnh.
5. ĐỒI CHARLIE
Dựa theo bút ký Người Ở Lại Charlie của Nhà Văn Phan Nhật Nam, Nhạc sĩ Trần Thiện Thanh đã soạn thành ca khúc cùng tên.
Charlie với cao độ gần 1000m là dãy đồi nằm cạnh huyện Dakto, Kontum.
Mùa Hè Đỏ Lửa 1972 khởi đầu giai đoạn chiến tranh khốc liệt nổ ra khắp các chiến trường miền Nam. Binh sĩ Cộng Hòa hành quân liên miên không một ngày thư thả.
Tiểu Đoàn 11 Nhảy Dù của Người Anh Cả Nguyễn Đình Bảo đã quần thảo ở Toumorong, Dakto, Dambe, Krek, Snoul, Đức Cơ, Khe Sanh, Hạ Lào... Có nơi chỉ đáo qua vài ngày rồi phải vội vàng từ giã theo tình hình chiến sự nóng bỏng trên bốn vùng chiến thuật.
Tháng 4/1972 được lệnh trấn đóng đỉnh đồi Charlie với nhiệm vụ án ngữ và kiểm soát ngã 3 biên giới Việt–Miên–Lào. Chừng 500 binh sĩ Nhảy dù đối đầu lực lượng địch hùng hậu cấp sư đoàn. Chúng vẫn sử dụng chiến thuật tiền pháo hậu xung quen thuộc, cường tập pháo kích hàng ngàn hỏa tiễn suốt ngày đêm nhằm uy hiếp tinh thần và làm tiêu hao quân số trú phòng.
Sau hơn mười ngày đêm tử thủ dưới làn mưa pháo, Trung tá Bảo bị sập hầm trúng đạn tử thương. Ngay sau đó Thiếu tá Tiểu Đoàn Phó Lê Văn Mễ lên thay thế khi mà đơn vị gần như cạn kiệt vũ khí và lương thực.
Tình hình quá khẩn trương không thể cầm cự lâu hơn. Nếu chậm trễ sẽ bị bao vây tràn ngập. Thiếu tá Mễ cùng một số đồng đội phải gấp rút kiếm đường thoát thân, tìm cái sống trong cái chết rồi kêu gọi thượng cấp cho pháo đài bay B52 dội bom ngay ngọn đồi vừa rút đi. Hàng ngàn cán binh sinh bắc tử nam bị tiêu diệt. Còn theo Nhà Văn Phan Nhật Nam, bên ta thiệt mất 400 binh sĩ đền nợ nước.
Trong số sĩ quan thoát ra từ tử địa có Y sĩ Tô Phạm Liệu. Tuy thương tích ở chân nhưng Anh vẫn không nản chí ngã lòng. Ráng điều trị rồi chờ đơn vị tái bố sung để cùng ra trận trong tháng 6 nơi vùng hỏa tuyến.
Tới tháng 9/1972 tất cả quân cộng sản xâm lăng phải tháo chạy về phương bắc. Y sĩ Phạm Anh Dũng cho hay Đại úy Tô Phạm Liệu được tuyên dương sĩ quan xuất sắc nhất của Sư Đoàn Dù.
Hy sinh vì đại nghĩa, Trung tá Bảo được truy thăng đại tá, để lại bao tiếc thương cho hình ảnh người chỉ huy tài ba, gan dạ, luôn hết lòng thương yêu thuộc cấp. Ông giã biệt vợ trẻ và 3 con thơ lúc mới 36 tuổi đời. Bà Nguyễn Đình Bảo là cựu chiêu đãi viên hàng không vẫn ở vậy thờ chồng nuôi con ăn học thành tài.
“Anh! Anh! Hỡi Anh ở lại Charlie
Anh! Anh! Hỡi Anh giã từ vũ khí
Vâng, chính Anh là ngôi sao mới
Một lần này chợt sáng trưng
Là cánh dù đan bằng tiếc thương vô cùng
Anh! Cũng Anh vừa ở lại một mình
Charlie, tên vẫn chưa quen người dân thị thành
Xin một lần thôi, một lần thôi
Vẫy tay tạ từ Charlie
Xin một lần nữa, một lần nữa
Vẫy tay chào buồn Anh đi”.
Vời lòng cảm phục vô biên những Người Anh Hùng Mũ Đỏ, nhiều cựu binh và dân thường đã lặn lội tìm đường tới Charlie thăm chiến trường xưa. Trong tận sâu thẳm đáy lòng, ai ai cũng đều ngậm ngùi khi nhìn lại ngọn đồi nơi mà 50 năm về trước những người con thân yêu của Tiểu Đoàn 11 Nhảy Dù oanh liệt ra đi chẳng hẹn ngày về.
6. PLEIME
Trại Lực Lực Lượng Đặc Biệt Pleime nằm giáp ranh vùng 3 biên giới, cách Pleiku 40km về hướng nam.
Pleime được Phạm Duy nhắc tới trong nhạc phẩm Kỷ Vật Cho Em, phổ từ bài thơ Để Trả Lời Một Câu Hỏi của Thi sĩ Linh Phương với lời lẽ vô cùng ảo não tang tóc bi ai dễ làm nao lòng chiến sĩ. Chính vì vậy mà từng bị xếp vào loại nhạc phản chiến và cấm hát một thời gian.
“Em hỏi anh, em hỏi anh bao giờ trở lại
Xin trả lời, xin trả lời mai mốt anh về
Anh trở về có thể bằng chiến thắng Pleime
Hay Đức Cơ Đồng Xoài Bình Giã
Anh trở về, anh trở về hàng cây nghiêng ngả
Anh trở về có khi là hòm gỗ cài hoa
Anh trở về trên chiếc băng ca
Trên trực thăng sơn màu tang trắng”.
Nhạc sĩ Trúc Phương cũng nhắc đến Pleime trong bài Trên Bốn Vùng Chiến Thuật:
“Tôi thường đi đó đây
Bùn đen in dấu giày
Chân nghe lạ từng khu chiến thuật
Áo nhà binh thương lính, lính thương quê
Vì đời mà đi
Pleime gió mưa mùa
Bốn vùng nghe lưu luyến bước bâng khuâng của vạn người thân”.
Tại Pleime từng xảy ra hai trận đánh khốc liệt.
* Trận đầu ở Thung lũng Ia–Drang:
Theo lời kể của Thiếu úy Trần Quốc Cảnh (khóa 19 Võ Bị Đà Lạt) thì cuối tháng 10/1965 Việt cộng bao vây Trại Pleime. Lực lượng tham chiến bên ta có Trung đoàn 3 Thiết giáp, Tiểu đoàn 21 Biệt động quân, Tiểu đoàn 1/42, 400 dân sự chiến đấu và một bộ phận của Lữ Đoàn Nhảy Dù cùng chống trả chiến thuật công đồn đả viện của 3 trung đoàn cộng quân.
Mặc dù quân số đông đảo cộng thêm trang bị vũ khí tối tân nhưng sau 7 ngày giao tranh ác liệt, phía bắc phương thiệt hại nặng nề phải rút chạy vào rừng. Ta bẻ gẫy kế hoạch cắt đôi Tây Nguyên của chúng.
Đó là nhờ tinh thần chiến đấu gan dạ cùng sự phối hợp nhịp nhàng hoàn hảo giữa quân đội Cộng Hòa và Không Lực Hoa Kỳ. Theo Time Magazine ngày 5/11/1965, trong số 6,000 quân cộng phỉ, ước chừng 1,000 tử vong và 2,000 thương tích.
* Trận thứ nhì: sau trận đầu, trại Pleime cũ bị phá hủy và trại mới được xây dựng. Đầu năm 1974, Thiếu tá Vương Mộng Long nhậm chức Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 82 Biệt Động Quân Biên Phòng phụ trách bảo vệ vùng núi rừng rộng lớn bao quanh Pleime.
Đây là hành lang chiến lược cho cộng quân di chuyển từ bắc vô nam, từ đồng bằng lên Tây Nguyên và vận hành binh lính vũ khí quân lương qua các tỉnh vùng 3 biên giới. Vì vậy mà chúng quyết tâm nhổ sạch Trại để rộng đường cho giấc mộng xâm lăng. Cuộc chiến khởi đầu từ cuối tháng 7/1974.
Theo Thiếu tá Long về tương quan lực lượng đôi bên thì địch có quân số gấp mười lần, chưa kể cơ giới, pháo binh, chiến xa và phòng không.
Biết mình sức yếu thế cô phải một chọi mười, thật là không cân sức. Nhưng cả Tiểu Đoàn quyết tử để quyết sinh. Chiến đấu đến người lính cuối cùng. Thề sống chết có nhau đồng lòng bảo vệ quê hương tự do và đời sống ấm no cho đồng bào. Nhiều ngày bị cô lập với bên ngoài và lương thực đạn dược gần như cạn kiệt. Nhưng Trời luôn phù hộ người chính nghĩa. Bất chấp hàng loạt mưa pháo hoặc cái lạnh cắt da của núi rừng trùng điệp. Thiếu tá Long khóa 20 Võ Bị Đà Lạt luôn điều động binh sĩ vững lòng chống trả các đợt tấn công biển người của giặc thù. Nhờ vậy mà chúng không thể tràn ngập tiêu diệt căn cứ kể cả cho Tank 54 lồng lộn xung trận nhưng cũng đành thúc thủ rút lui vào cuối tháng 8 sau 33 ngày đêm tử thủ kiêu hùng của Tiểu Đoàn. Quốc Kỳ Việt Nam Cộng Hòa lại phất phới tung bay trên cột cờ cao vào sáng ngày 2/9/1974.
Hai dải băng trắng chữ sơn đỏ căng ngang trước tư dinh Tướng tư lệnh Quân Đoàn 2: “Toàn dân Pleiku ghi ơn Thiếu tá Vương Mộng Long và các chiến sĩ Tiểu Đoàn 82 Biệt Động Quân”. Hàng ngàn quân dân cán chính long trọng làm lễ khao quân suốt mấy ngày. Đâu đâu cũng nghe vang dội khúc quân hành: “Kìa đoàn quân chiến thắng trở về trong nắng hồng...” (Bài Ca Chiến Thắng, Minh Duy).
7. THA LA XÓM ĐẠO
Tha La là xóm nhỏ ở vùng Trảng Bàng Tây Ninh.
Gần 200 năm trước một số con chiên từ Huế do bị Vua Minh Mạng cấm theo Thiên Chúa Giáo nên chạy trốn vào ẩn trú ở vùng đất hẻo lánh này. Họ chung tay khẩn hoang lập ấp, xây dựng thôn xóm để bảo tồn niềm tin tôn giáo.
Năm 1950, Nhà Thơ Vũ Anh Khanh (1930–1956) tình cờ ghé thăm nơi đây. Duyên nợ đẩy đưa Anh sáng tác bài thơ dài Hận Tha La:
“Đây Tha La xóm đạo
Có trái ngọt cây lành
Tôi về thăm một dạo
Giữa mùa nắng vàng hanh”.
Nhạc sĩ Dzũng Chinh đã phổ thành bài hát Tha La Xóm Đạo:
“Đây Tha La, đây xóm đạo tiêu điều
Cây buồn quanh hận thù dâng ai oán”
Người Tha La rất hãnh diện hát bài quê hương mình để ghi nhớ một thời đao binh:
“Đây Tha La, đây xóm đạo hoang tàn
Mây trời vây quanh màu tang khói lửa
Bao năm qua Tha La còn trơ đó
Đoàn người đi giết thù đã hẹn thề từ dạo ấy
Lòng viễn khách bồi hồi như thương tiếc mùa xuân nắng hanh vàng”.
Nhà Văn Xuân Vũ gặp Anh Khanh tại miền Tây năm 1950 khi cùng tham gia kháng chiến. Xuân Vũ cho biết: “Nhà thơ tốt nghiệp khóa lục quân 12 tháng. Anh hay mặc áo nhà binh xập xệ, quần ống cao ống thấp, miệng cười xề xề. Lúc nào có liên hoan thì bạn bè hay bắt Anh lên ngâm thơ”.
Tới hiệp định Geneve 1954 cả hai cùng tập kết ra bắc. Vài năm sau Anh được cử đi dự hội nghị văn chương quốc tế ở Ấn Độ. Khi về Anh kể chuyện thăm ngôi đền lạ lùng thờ “cái đó” và “cái ấy”. Bạn bè thắc mắc một hồi thì Anh cho biết “cái đó” dài bằng cây cột còn “cái ấy” to bằng cái nia. Ai nghe cũng ôm bụng cười sặc sụa.
Bữa ấy Anh khao anh em một chai rượu ngoại vừa mang về từ hội nghị.
Thế rồi Anh xin đi công tác. Giấy phép ghi tới Vĩnh Phúc nhưng anh sửa thành Vĩnh Linh để tìm cách vượt tuyến vào Nam. Gần Cầu Hiền Lương anh nhìn lui nhìn tới rồi vội vàng lặn hụp cố bơi qua bờ. Rủi thay bị công an biên phòng phát hiện. Chúng dùng mũi tên tẩm độc bắn chết anh rồi vùi thây ngay đụn cát ven sông. Thế là mộng ước của bao nhiêu người Tha La đành trở thành tuyệt vọng, cho dù ai nấy đều thầm ca bài Chuyến Đò Vỹ Tuyến của Lam Phương như bày to niềm khát vọng một ngày Anh Khanh trở lại:
“Bùi ngùi nhìn cách xa ngàn trùng
Giờ đây em điêu linh nơi quê nhà đang chìm đắm
Bao đêm thổn thức dưới trăng ngà
Hồn đắm say chờ đón ngày anh về sưởi lòng nhau”.
Xuân Vũ từng đóng vai phóng viên thăm vùng giới tuyến. Ngang khúc sông Anh Khanh gặp nạn, Vũ âm thầm muốn trốn nhưng quan sát kỹ thấy nguy hiểm không an toàn nên đành thối lui. Khi về Nhà Văn Đoàn Giỏi hỏi:
“Mày vô đó có thấy mộ Anh Khanh không?
– Chẳng biết mộ anh ấy nằm ở đâu vì gặp quá nhiều nắm đất dọc bờ cát trắng.
Đoàn Giỏi buồn rầu nói thêm: Phải chi biết ngày nó chết tụi mình cơm canh cúng giỗ một bữa cho nó bớt tủi vong hồn”.
Anh Khanh là văn nghệ sĩ hăng say theo cộng sản rồi bỏ hàng ngũ trở về với chính nghĩa tự do sớm nhất. Sau Anh có nhiều người vượt thoát thành công như Xuân Vũ, Ca sĩ Bùi Thiện... Một số manh nha ly khai nhưng chưa kịp đào tị thì bị trù dập tả tơi. Điển hình là Nhà Thơ Trần Vàng Sao đang là sinh viên đại học Huế lại thoát ly lên rừng núi Trường Sơn “chống Mỹ cứu nước” rồi chợt hiểu rõ bộ mặt giả nhân giả nghĩa của cộng sản liền thức tỉnh viết ra những nhận thức phê phán chân thành. Hậu quả là không những bị hạch hỏi trừng trị mà còn hết tin dùng. Ai đọc bài thơ “Tau Chửi” nguyền rủa lên án việt cộng tàn ác gian manh vắt chanh bỏ vỏ mới hiểu thấu nỗi uất hận cay đắng của kẻ trót dại lầm đường như Ông.
8. ĐƯỜNG DUY TÂN
Là đoạn đường nối Nhà Thờ Đức Bà và Hồ Con Rùa thuộc quận 3 Sài Gòn. Hai bên đường có hàng cây sao cổ thụ cao vút, vài cây tồn tại cả trăm năm, xen lẫn nhiều ngôi biệt thự uy nghi kín cổng cao tường che phủ bởi những giàn bông giấy sắc màu rực rỡ.
Đường Duy Tân mang tên Nhà Vua thứ 11 Triều Nguyễn là Thái Tử Vĩnh San lấy niên hiệu Duy Tân (1900–1945) với hoài vọng đổi mới cải cách cho đất nước. Năm 16 tuổi do chống Pháp nên Ngài bị đày sang Đảo Reunion (Phi Châu) và tới 1945 thì tử thương trong một tai nạn phi cơ.
Con đường này trở nên nổi tiếng từ khi nhạc phẩm Trả Lại Em Yêu của Phạm Duy ra đời.
“Trả lại em yêu khung trời đại học
Con đường Duy Tân cây dài bóng mát
Trả lại em yêu con đường học trò
Những chiều Thủ Đô tưng bừng phố xá
Chủ nhật uyên ương hẹn hò đây đó
Uống ly chanh đường uống môi em ngọt...”
Duy Tân là con đường tình yêu học trò, con đường hẹn hò đưa đón, con đường tạ từ chia biệt, con đường gặp gỡ lứa đôi, con đường hạnh phúc thiết tha, con đường ngọt ngào âu yếm, con đường giận hờn đổ vỡ, con đường đau khổ ly tan...
Đường này có Đại Học Luật Khoa với hàng chục ngàn sinh viên ghi danh. Trong 20 năm trời lắm cuộc tình diễn ra ở đó để lại bao nhiêu dư âm buồn vui suốt cả cuộc đời. Ai có chút tâm hồn mơ mộng mà không bày tỏ nỗi niềm thi nhân khi mỗi chiều ngang qua đây tình cờ bắt gặp những đôi tình nhân sánh bước chung đôi dưới hai hàng cây xanh mát.
Khung cảnh thơ mộng tưởng chừng Lưu Thần Nguyễn Triệu đáo Thiên Thai. Nhưng xa rồi những ngày xưa thân ái. Không chỉ tên đường thay đổi mà cảnh vật xung quanh cũng đổi thay. Không còn hai hàng cây thẳng tắp quen thuộc. Chủ nhân mấy ngôi nhà cổ kính bỏ đi xa, thay vào đó là lớp người mới giàu có từ đâu tới xây cất những biệt thự cao tầng nguy nga tráng lệ. Vừa chật hẹp mà lưu lượng quá đông nên nạn kẹt xe xảy ra hằng ngày.
Chính tại đường Duy Tân đã chứng kiến bản chất côn đồ giết người không gớm tay của việt cộng.
Mùa hè 1971 diễn ra cuộc bầu cử Ban Chấp Hành Sinh Viên Đại Học Luật Khoa giữa hai liên danh Lê Khắc Sinh Nhật và Trịnh Đình Ban. Kết quả inh Nhật thắng cử vẻ vang. Phe thất bại là nhóm thân cộng đã điên cuồng tức giận trả thù hèn nhát và ra tay bắn chết đối thủ trước cổng trường ngay giữa ban ngày. Từ đó con đường cây dài bóng mát trở thành con đường đau buồn tan nát.
Ai gây ra thảm cảnh này?
9. PHÀ HẬU GIANG (Phà Cần Thơ)
Băng qua Sông Hậu nối liền Cần Thơ và Vĩnh Long dài 1,840 mét.
Trong một chuyến về quê vợ ở miền Tây có công việc nhà, Nhạc sĩ Nhật Ngân đang thơ thẩn đi tới đi lui ngóng chờ phà Hậu Giang thì chợt nghe văng vẳng đâu đây tiếng hát mượt mà của ai đó giữa đám đông người lũ lượt chen chúc trên bến sông. Tiến lại gần thì Ông thấy người thương binh chống nạng, cụt mất một chân bận bộ đồ treillis rách nát bạc màu đang ca bài Xuân Này Con Không Về.
“Con biết bây giờ Mẹ chờ mong con
Khi ánh mai đào nở vàng bên nương
Năm trước con hẹn đầu xuân sẽ về
Nay én bay đầy trước ngõ mà tin con vẫn xa nghìn xa
Con biết không về Mẹ chờ em trông
Nhưng nếu con về bạn bè thương mong
Bao lứa trai hùng chào xuân chiến trường
Không lẽ riêng mình êm ấm
Mẹ ơi! Con xuân này vắng nhà”.
Nghe xong Nhạc sĩ quá xúc động, đâu ngờ ở nơi chốn chợ đời đua chen này lại có người hát thành thạo bản nhạc của mình mà không cầm được nước mắt.
Ông chạy tới chuyện trò hỏi han, bỗng nhận ra người bạn cùng lớp thời trung học sau gia nhập Võ Bị Đà Lạt. Ra trường một năm thì bị thương gẫy chân phải giải ngũ. Trở lại Mỹ, Nhật Ngân cùng Trần Trịnh hợp soạn ca khúc Chiều Qua Phà Hậu Giang để nói lên tâm sự của người thương binh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa sau cuộc chiến:
“Chiều qua phà Hậu Giang, tiếng ai hát dạo buồn thay
Tiếng ca sầu mênh mang như khơi niềm đau năm tháng xưa
Chân nạng gỗ thấp cao kéo lê đời theo dòng nhạc đưa
Mảnh chiến y phai màu khúc ca nào gợi sầu không nguôi”.
Sự hy sinh tuổi thanh xuân và một phần thân thể của hàng vạn thanh niên trong cuộc chiến bảo vệ miền Nam là vô bến bờ, không lấy gì đền đáp được. Bao năm qua nhiều nơi tổ chức Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh nhằm vinh danh Người Thương Binh, gây quỹ giúp Hội HO Cứu Trợ Thương Phế Binh và Quả Phụ Việt Nam Cộng Hòa còn kẹt lại ở quê nhà. Trong nước có Dòng Chúa Cứu Thế, Chùa Liên Trì... đã tận tay trao phát nhiều đợt quà tình nghĩa cho thành phần thiệt thòi này.
Nhưng nghĩa cử đó thực ra cũng quá nhỏ nhoi. Chỉ ước mong may ra có thể làm ấm lòng các gia đình kém may mắn trong một chừng mực nào đó mà thôi.
Về phần bến phà, sau khi Cầu Cần Thơ khánh thành năm 2010, tuy đường sá được thông xe, phà Hậu Giang kết thúc sứ mạng sau 100 năm hoạt động nhưng hiện nay vẫn còn bến đò vận hành loại phà nhỏ hơn cho người và xe mô tô qua lại vì nhanh và ít tốn phí hơn so với lưu thông bằng xe. Không biết có còn ai sống đời hát dạo như trước không?
10. LĂNG MẠC CỬU
Nhạc sĩ Lê Dinh một lần ghé thăm đã cảm tác ca khúc dễ thương Hà Tiên Mến Yêu.
“Tôi nhớ hoài một chiều
Dừng chân ghé qua thăm miền ước mơ
Tôi qua Lăng Mạc Cửu
Nằm trên con voi phục
Tôi vô thăm Thạch Động
Trời bát ngát mênh mông”.
Mạc Cửu (1655–1735) là thủy tổ dòng họ Mạc ở Hà Tiên. Do không thần phục Nhà Thanh nên Ông rời bỏ Quảng Đông trốn qua Nam Vang năm 1668 hành nghề thương nhân quanh các nước Đông Nam Á. Đến 1699 Ông khai khẩn nhiều khu vực hoang địa của Hà Tiên lập thành 7 xã thôn. Năm 1708 chịu thần phục Chúa Nguyễn, được phong Tổng Trấn Hà Tiên, cai quản như một Tiểu Vương theo truyền thống cha truyền con nối. Liên tục 7 đời, con cháu họ Mạc cải biến Hà Tiên từ vùng đất ít người biết đến thành cửa ngõ giao thương sầm uất của Đại Việt.
Di tích Lăng được xây dựng từ năm 1739. Trên cổng nhà thờ có câu đối Hán Nôm do chính Nhà Nguyễn ban tặng:
“Một nhà trung nghĩa danh thơm cả họ
Bảy lớp giậu che, cả nước mến yêu”.
Quanh mộ phong cảnh mây, nước, biển, trời quyện vào nhau thành bức tranh thủy mạc hữu tình, ngắm trông hoài tưởng chừng như lạc vào tiên giới.
Người Việt cảm hoài tấm lòng của dòng họ Mạc tận tụy mở rộng bờ cõi phương Nam cho cả nước. Nhớ ơn Mạc Cửu, thiết tưởng chúng ta không thể quên hai nhân vật gốc Hoa khác từng đóng góp nhiều cho sự phồn vinh của Miền Nam.
* Chú Hỏa (1851–1901)
Người gốc Phúc Kiến, Trung Hoa, mang quốc tịch Pháp. Di cư tới Sài Gòn sống bằng nghề bán ve chai mà trở nên giàu có nhanh chóng.
Khoảng nửa đầu thế kỷ 20 đã là một trong tứ đại phú hào của Sài Gòn: nhất sĩ, nhì Phương, tam Xường, tứ Hỏa (Huyện sĩ – Lê Phát Đạt, Tổng Đốc Phương – Nguyễn Hữu Phương, Bá Hộ Xường – Lý Tường Quan, Chú Hỏa – Hui Bon Hoa).
Tuy xếp thứ tư nhưng Chú vẫn để lại tiếng thơm muôn đời nhờ tấm lòng không chỉ làm giàu cho riêng mình mà còn quan tâm giúp đỡ cộng đồng xung quanh.
Suốt thời gian dài gia đình Chú đóng góp lớn lao cho sự phát triển của thành phố về vật chất lẫn tinh thần, hiến tặng nhiều công trình phúc lợi như Bệnh Viện Từ Dũ, Bệnh Viện Đa Khoa Sài Gòn, Bệnh Viện Nguyễn Trãi, Trường Tiểu Học Minh Đức...
Nguồn: Quí Nguyễn.

Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2022

Mẹ Têrêsa (còn được gọi là MẸ Thánh Têrêsa thành Kolkata

 Mẹ Têrêsa (còn được gọi là MẸ Thánh Têrêsa thành Kolkata

Bà là một nữ tu và nhà TRUYỀN GIÁO Công giáo Rôma Là công dân Ấn Độ gốc ALBANIA. Bà đến Ấn Độ năm 1950. Trong hơn bốn mươi năm, bà chăm sóc người nghèo, bệnh tật, trẻ mồ côi, người hấp hối, trong khi hoàn tất nhiệm vụ lãnh đạo dòng tu phát triển khắp Ấn Độ, và các quốc gia khác.
Năm 1970, Mẹ Têrêsa trở thành một nhân vật toàn cầu nổi tiếng với các hoạt động nhân đạo cứu giúp người nghèo và những người sống trong hoàn cảnh tuyệt vọng
-Trẻ MỒ CÔI bị bỏ rơi
-các nhà trọ và nhà tình thương cho người mắc bệnh HIV/AIDS
-cũng như bệnh nhân phong và bệnh nhân lao
-các bếp ăn từ thiện
-các chương trình tư vấn cho gia đình và trẻ em
-các trại mồ côi, và trường học.
Bà được trao GIẢI NOBEL HÒA BÌNH năm 1979 như một sự vinh danh cho các hoạt động nhân đạo của bà.
Chủ nhật ngày 4 tháng 9 năm 2016, Giáo hoàng Phanxicô đã chủ sự thánh lễ TUYÊN THÁNH cho bà tại Quảng trường Thánh Phêrô ở Vatican với khoảng 120.000 người tham dự.
Không có mô tả ảnh.
Nguồn : Quí Nguyễn.

Thứ Sáu, 15 tháng 7, 2022

TRỞ VỀ

 TRỞ VỀ

Quán bên đường nằm sát mé kênh thì lấy đâu ra sạch sẽ. Thế mà khách vừa đứng lên đã có người khác ngồi xuống.
Thằng nhóc phụ quán nhăn nhó rút cái khăn trên vai lia vài đường cơ bản. Dưới đất đã được trải thảm bằng giấy lau, cọng rau, vỏ đậu phộng, còn có cả hạt xoài.
Thằng nhóc bán đậu phộng, trứng cút, xoài keo sà tới cạnh hắn.
- Anh Ba mua giùm em món gì đi. Ế quá!
Hắn liếc nhìn thằng bé, sáng sủa lanh lợi. Hắn cười sau khi dốc vào họng ly nước bé xíu nhưng cay nồng.
- Giỡn với ai chứ đừng qua mặt anh đây. Ai không biết bây vừa bán hết sẽ có đứa châm thêm liền, và sẽ ca bài ca ế quá mua giùm đi.
- Có đâu? - thằng nhóc cao giọng vờ thảng thốt. Hắn thò tay lấy hai bịch đậu phộng, thảy cho nó tờ tiền. Nhìn nó he hé cái túi tìm tiền thối, hắn định nói "khỏi thối", may mà kìm được. Những tờ tiền này đâu phải của hắn, là mấy anh em dúi cho hắn, những ngày hắn xài tiền khỏi thối đã trôi xa lắm rồi
- Hồi anh mày giở mấy trò ma mãnh mày đang xài, mày còn chưa biết ở đâu kìa.
Thằng nhóc nhìn hắn bằng ánh mắt sùng bái. Hắn có chút ngẩn người. Trước khi lầm lạc, mình cũng từng trong trẻo như thằng nhóc này hay sao? Hồi ấy đã bao xa?
Mấy năm nay, hắn ở một nơi rất xa, xa đến nỗi hắn không thể về thăm nhà. Hôm qua, hắn bước ra khỏi cánh cửa ấy, cái áo này là của thằng bạn tặng cho. Đàn anh vỗ vai hắn. Đừng vào đây nữa, ngẩng mặt lên mà làm người.
Hắn tìm về, chỉ còn non cây số, rẽ vào con đường kia, đi qua ít cây xà cừ nữa là sẽ đến ngõ nhà hắn. Nhưng ... lần khân, hắn rẽ vào đây, ngồi định thần.
Quê hắn thay đổi đến chóng mặt. Nơi này đã có siêu thị. Hắn nhìn những người vào quán, ai cũng xài điện thoại thông minh.
Có tiếng ồn phía sau. Bàn bên cạnh có thêm người đến, họ kéo hai bàn ghép thành một. Một cô gái mặc áo thun có thêu chữ, chống cằm:
- Hồi chiều, tôi đã suýt khóc đấy!
- Ai bắt nạt bạn?
- Bắt nạt gì chứ? Ông khách phải sáu mấy bảy mươi ấy. Ông hỏi mua sữa đi thăm người bị tiểu đường mới ốm dậy. Tôi giới thiệu sữa cho ông, tiện giới thiệu cả hộp yến chưng không đường. Ông ấy đòi lấy cả hai.
Lúc ấy tôi lại buột miệng bảo bác giàu thế. Cơ bản là tôi thấy ông ấy lùi xùi, kham khổ. Tôi cứ nghĩ sẽ bị mắng, nhưng ông chỉ cười. Khi tính tiền xong, ông lại hỏi mượn bút lông và kéo.
- Để làm gì?
- Các cậu đoán không được đâu - cô gái uống ngụm nước - Ông lấy bút lông bôi lung tung lên hộp sữa. Hộp yến đang vuông vắn lịch sự thế, ông cắt cho hơi nát bấy ra.
- Chi vậy?
- Vì bà được tặng tiết kiệm lắm. Ông nói nếu biếu nguyên hộp lành lặn thế nào bả cũng mang bán, để dành tiền cho thằng con trai. Bả chẳng dám ăn gì tiêu gì cho mình. Ông sẽ nói đồ này mang từ nhà tới, là do con trai ông được người ta biếu, cháu nội ông lấy chơi phá thành thế này.
- Ông già "mưu mô" thấy thương, phải hiểu phải quý nhau lắm người ta mới nghĩ cho nhau như vậy.
Câu chuyện được đổi đề tài, bông đùa và vui vẻ. Cô nhân viên siêu thị miệng hơi cười theo đám bạn nhưng trong mắt vẫn đầy tâm sự. Hẳn cô bị ông già làm cho cảm động.
Hắn nhếch mép cười, biết đâu chỉ là chuyện bịa, nhưng lại thoảng qua trong đầu câu hỏi: Con của bà đó làm gì mà bả phải ăn tiêu tằn tiện? Phải chăng gã trai ấy muốn cưới vợ thành phố, muốn đi tay ga thay vì xe số...
Hắn dốc ực vào họng ly cay cuối cùng. Biền biệt hơn ba năm, hắn chưa từng về thăm mẹ trừ những lần được phép gọi điện. Mẹ hắn nghĩ hắn đi làm ăn xa, bận rộn không về. Mẹ hẳn không ngờ hắn ở nơi thời gian trôi chậm nhất.
Tự do, hắn thấy cần phải về một chuyến, dù chưa nghĩ mình sẽ ở lại. Ở quê biết làm gì mà sống. Chệnh choạng, hắn chân thấp chân cao rẽ vào con đường nhỏ, cái balô lắc lư trên lưng. Trong ấy ngoài bộ đồ đã cũ hắn mặc hồi vào đấy, chỉ có một gói bánh quy. Là của đại ca cho, nói mang về cho mẹ.
Cổng chỉ khép hờ nên hắn vào dễ dàng. Hắn đứng ngoài cửa sổ nhìn vào, mẹ hắn đang nằm trên giường, cái giường có hai chân kê bằng gạch.
- Ai đấy?
Tiếng mẹ khàn khàn. Mẹ gầy và già đi trông thấy. Hắn luôn nghĩ dù hắn có đi đâu thì mẹ vẫn ở đó, chỉ cần quay đầu lại là nhìn thấy. Nay hắn mới thấy sợ, nếu trong thời gian hắn mất tự do ấy, mẹ hắn không trụ nổi mà về trời, hôm nay hắn sẽ thấy gì? Một ngôi nhà sân đầy lá rụng và thêm tấm hình trên tủ thờ?
Hắn rùng mình ớn lạnh, vội lên tiếng khi thấy mẹ đưa chân xuống đất:
- Là con đây.
Khỏi nói mẹ vui thế nào. Bà khi cười khi khóc, hỏi han đủ điều, lúc mắng lúc vò tóc hắn như thể hắn còn là thằng nhóc lên tám trong một buổi chiều học thuộc hết bảng cửu chương bốn. Mẹ hì hụi nấu cho hắn tô mì với hai quả trứng mặc kệ hắn nói mới ăn.
Hắn ngoan ngoãn ngồi ăn trước nụ cười của mẹ rồi ôm cái bụng no tròn đi ngủ. Lạ là hắn ngủ rất ngon.
Thức giấc khi trời còn chưa sáng, hắn ra sân vươn vai, nhăn mày nhìn vườn đầy cỏ - chỗ mẹ hay trồng rau nay bỏ đó. Hắn lấy cái cuốc dựng gần ảng nước, giơ cao, gì chứ việc này hắn đã nhuyễn lắm rồi.
Mẹ đi chợ về, đưa cho hắn bọc lá chuối.
- Xôi bắp đó. Xôi bắp bà Chín ngày xưa con thích đó, bả mất rồi, giờ con gái bả bán. Sao con dậy sớm vậy?
Hắn cười, đón cái giỏ trên tay mẹ mang vào bếp, nâng bịch lá chuối lên gần mũi nghe mùi mỡ hành sực lên.
Lúc quay ra, mắt hắn chạm phải vỏ hộp sữa, hộp yến vứt trong góc bếp. Không hiểu sao nhìn những đường gạch dọc ngang chi chít, hắn thấy quen thuộc quá, ngực thắt lại.
Lúc đưa tay lên chùi mặt, hắn mới phát hiện ra mình vẫn đang cầm gói xôi.
Mùi mỡ hành thôi mà, làm sao lại khiến hắn phải rơi nước mắt?!
NGUYỄN THỊ THANH BÌNH

Thứ Năm, 14 tháng 7, 2022

"Thằng đuỹ chó" !!!

 "Thằng đuỹ chó" !!!

5 năm là bạn .......đó là cái tên mà tao luôn "ưu ái" gọi cho riêng mày ngay khi gặp mặt hay thi thoảng nhắn tin nhờ vả,alô Cafê chè cháo !
5 năm là bạn........điã cơm thêm cuả Mày giúp tao qua cơn đói cuả ko ít những ngày còn là sinh viên cuối tháng " tiền khô "!
5 năm là bạn........ko ít lần đèo nhau qua những con đường " chông gai" để đến trường, rồi cả mấy lần đẩy bộ "con xe sang chảnh" của Mày muốn đứt hơi !
5 năm là bạn........Cùng học,cùng chơi,cùng quậy phá,cùng kể nhau nghe những bí mật " động trời"....Mày còn nhớ cái đêm q12 ở nhà cái Hoài ko???
5 năm là bạn....Bao lần khóc cười cùng nhau cho những niềm vui và nỗi buồn,bao kỉ niệm cả một đời khó quên !
5 Năm là bạn....Bao kí ức còn vẹn nguyên ....Ngỡ mới như ngày hôm qua !!!
Này thằng Đ chó......Có " ngon" thì bây giờ đứng dậy vỗ đùi cười ha hả rồi đáp trả tao bằng 2 từ "Con đuỹ" như mày vẫn thường làm suốt 5 năm qua xem !? Dám ko ???
Mày giờ thì "sung sướng" rồi ha, nằm " phòng lạnh" thảnh thơi,rồi cả Mặc đồ mới thơm tho,thản nhiên "tận hưởng"khoảng ko gian & thời gian chỉ - cuả - riêng mày..... Chẳng còn phải lo,phải nghĩ , phải mệt mỏi hay buồn phiền về CS đang ngày càng "điên loạn" này nữa,....
Báo chí thì đưa tin " rần rần" , FB rồi zalo,các phương tiện truyền Thông chia sẽ hình ảnh Thông tin mày tấp nập.....dậy mà xem mày "nổi tiếng" rồi kia ....Thằng chó !
Giấc mơ nỗi tiếng Đã thành rồi...Mày vui ko?????
Ba mẹ, Gia đình, anh chị em,bạn bè và tụi tao - cái bầy tnk16 điên khùng đó....Mày biết không....??? Tất cả nghẹn đắng......tất cả phải trắng đêm vì mày.... cái tin quá đỗi ngỡ ngàng, nỗi xót xa quá to lớn mày ạ !!!
Bạn bè đông đủ cả,115 rồi Nhà pháp y,chỉ đỏ mắt lặng nhìn nhau ,rồi " rối quáng"hết cả lên vì ko có cách nào để gặp được mày, "nổi tiếng" quá rồi nên .....khó khăn thế đấy !
Mày biết ko?
24/10/2015...
18h44' theo giờ đt của tao là cuộc gọi tao rủ rê mày cafe mà chỉ được báo " thuê bao" !
19h30 là lúc mà....
Ngay tại cái nơi người ta bảo mày "nằm gục"có hàng rào chắn đấy.....tao vội vã , vừa "chửi thề", vừa cố chen lấn xe qua thật nhanh cho kịp với nhịp sống Nhốn nháo cuả SG...vẫn thản nhiên như chuyện thường ngày,chẳng hề hay biết là ....hôm nay giao Thông ùn tắc là....do Mày !
Rồi cũng đối diện cái nơi mày nằm...gần 1h sáng chỉ 5 đứa tụi tao, 6 tô phở nóng,muỗng đũa - rau ớt sẵn sàng, chỉ thừa 1 ghế trống !!!
25/10/2015...
Dưới cái Nắng oi bức của SG....Ngày cứ trôi thật nặng nề.....
Sau đêm dài một mình Mày bơ vơ trong "phòng Lạnh"....hơn nửa ngày tất cả lòng chờ đợi ngổn ngang....sau bao thủ tục Pháp Y....
Mày "KHÔNG - THỂ - NHẮM - MẮT !!!!
BA Mày đau đến mức chẳng thể thốt nên lời.....
Bạn bè xếp hàng nối tiếp nhau để nhìn Mày lần cuối,Bao tiếng gọi chẳng thể kìm nén,bao giọt nước mắt rơi nhoà....Tất cả nhìn nhau mà chẳng ai dám tin đó là "Sự thật"....
Mày "ĐI" thật rồi sao???
Gói gém giấu riêng bao tiếng cười bè bạn, bao vui buồn - hờn trách, bao kỉ niệm cùng nhau xây dựng mà im lặng rồi "Đi" như thế Ư ???
Ước mơ của Mày, Hi vọng của Ba Mẹ và GĐ, bao cuộc hẹn còn đang dở với tụi tao, bao nhiêu lời hứa vẫn còn chưa thực hiện...Mày cứ " Nằm yên" như thế mãi sao ???
Dậy mà đàn hát,la hét đi...
Dậy Tao với Mày " ép phe" gỡ mấy trận bài thua kìa....
Còn nấu nướng,ăn nhậu ...các kiểu nữa...
Mày Còn chưa khao mừng cv mới,còn chưa khoe "Rửa" cái xe Mày tích góp sắm được, tụi tao còn chưa kịp khen Mày nay đã biết chăm làm bớt ham chơi mà , Xe ôm 3k/km bạn bè chưa ai kịp ủng hộ Mày....Dậy điiiii !!!!
Tại Sao ??? Tại Sao vậy ???
CS này vốn đã quá nhiều khó khăn và áp lực, Ranh giới giữa Sự Sống và Cái chết đã quá đỗi mong manh....Tại sao con người ta cứ luôn dùng cái ác để nhuộm thêm màu đen tối lên nó ????
Chẳng phải "Ở hiền sẽ gặp điều bình an" sao???
Ừ thì con người ko ai là hoàn hảo , nhưng tụi tao biết Mày đã sống rất tốt với trách nhiệm của bản thân,với Gia Đình , bạn bè...Mày không " Hại Người - Hại Đời" mà tại sao lại phải gánh chịu tai ương đến như thế này chứ ???
" Cô gái" ơi sao nỡ ra tay tàn nhẫn quá.....
Tình Người ở nơi đâu ???
1 vết đâm của "Ngươi" ....Cướp đi một sinh mạng.....xé nát tâm can của bao người... !!!
" CHÚA biết hết việc họ làm" Mày ạ !
Tao tin rồi ánh sáng Công Lý sẽ tìm ra " Đúng người" trừng phạt " Đúng tội" cho những gì họ đã gây ra !
Cứ yên lòng" trở về " trong vòng tay yêu thương cuả Ba Mẹ và Gia Đình ! Về nhà là ấm áp ngay Mày ạ !
Dẫu Mày có " đi" lâu và xa đến nhường nào.....dẫu thời gian có vô tình lướt qua nhanh thì bất cứ lúc nào....dù ở đâu ...thì với tao,tnk16,GĐ,bạn bè hình ảnh Mày vẫn sẽ luôn hiện diện !
Mày đang và sẽ luôn "Sống" trong những hoài niệm tuyệt vời nhất mà Tao và tất cả mọi người sẽ mãi luôn trân trọng cất giữ trong góc nhỏ yêu thương chỉ dành riêng cho Mày ....trong chính trái tim mình !!!
Tạm biệt Mày nhé Thằng Bạn......Nói làm sao cho đủ hết nỗi đau trong lòng !
CHÚA sẽ đón nhận Mày về với NGÀI !
Nợ ở đời này,nỗi đau thân xác Mày trả đủ rồi....
Phần hồn Phanxico xavier sẽ sớm thoát khỏi lửa Luyện Ngục và được lên Thiên Đàng !
Nguyện Cầu cho nhau !
5 Năm là Bạn....sẽ một Đời mãi nhớ...mãi thương !!!

Nguồn: Tiny KỳThanh

Thứ Tư, 6 tháng 7, 2022

CON CỦA NGƯỜI ĐỖ RÁC

 CON CỦA NGƯỜI ĐỖ RÁC

Truyện THÁI LAN
TUỔI THƠ GIAN KHÓ
Lúc còn nhỏ, Kalangnalong thường hay tự ti và mặc cảm vì công việc của cha mình, cậu hay cảm thấy mất mặt khi thấy ông không được bảnh bao, phong độ như cha của các bạn khác. Chàng trai từng tự hỏi vì sao cha không làm một công việc danh giá như những người cha của bạn bè, vì sao cha lại không ăn mặc bảnh bao, lịch thiệp như người khác mà luôn mặc những bộ quần áo cũ mèm, đôi khi còn bị ám thêm mùi rác rất khó chịu. Kanangnalong cũng hay bị bạn bè châm chọc về nghề nghiệp của ông, họ thường giễu cợt cậu là con trai của một người chở rác. Cũng vì thế mà cậu trở nên nhút nhát, rụt rè.
Khi lớn hơn một chút, hiểu biết hơn về những khó khăn trong cuộc sống và sự vất vả của cha, Kanangnalong đã hoàn toàn thay đổi suy nghĩ.
-Kanangnalong càng lúc càng thương và khâm phục cha mình hơn.
-Cha của cậu sinh ra trong một gia đình nghèo đông anh em, đến bữa cơm cũng không được ăn no. Hết lớp 4, ông phải nghỉ học để phụ bố mẹ làm đồng, trông em dù thành tích ở trường rất tốt
ƯỚC MƠ CỦA CHA
Bởi vì đã trải qua một tuổi thơ bất hạnh nên ông mong muốn bù đắp cho cậu con trai, cố gắng lo cho cậu được học hành tử tế, đường hoàng.
Ông rất chăm chỉ, không bao giờ từ chối một công việc nặng nhọc nào và thường xin được làm tăng ca để có thêm tiền cho con. Mặc dù nhà nghèo nhưng ông không bao giờ để Kanangnalong thiệt thòi so với các bạn đồng trang lứa, cũng không cho cậu làm bất kỳ công việc nặng nhọc nào mà chỉ muốn cậu dành thời gian chuyên tâm học hành.
Ông luôn dành tất cả những gì tốt đẹp cho con trai, luôn nỗ lực làm việc thật chăm chỉ để có tiền cho con ăn học đầy đủ, để con không bị thua bạn kém bè..
Từng mơ ước trở thành một người lính nhưng Kanangnalong đã không vượt qua được kỳ thi và để vuột mất cơ hội.
Khi ấy, cậu rất chán nản và thất vọng, suốt ngày giam mình trong phòng, không chịu nói chuyện với ai. Lúc này, cha là người luôn ở bên cạnh, động viên cậu vượt qua giai đoạn khủng hoảng.
Một lần, Kanangnalong tình cờ đã thấy cha đang THẦM KHÓC trong phòng một mình. Cậu hiểu rằng, tâm nguyện lớn nhất của đời cha là thấy cậu đỗ đại học. Thế nhưng, ông không muốn tạo cho cậu một áp lực nào cả nên đã âm thầm chịu đựng nỗi buồn một mình.
NIỀM VUI THÀNH HIỆN THỰC
Điều đó khiến Kanangnalong hạ quyết tâm sẽ đậu vào trường Chalalongkorn. Kalangnalong tự nhủ phải không ngừng phấn đấu và chàng trai đã thi đỗ vào trường Đại học danh tiếng hàng đầu Thái Lan. Đại học Chulalongkorn ở Bangkok là trường Đại học cổ nhất Thái Lan và từ lâu nay vẫn được xem là một trong những ngôi trường danh tiếng nhất Thái Lan. Trường Đại học gồm có 20 khoa này được xem là trường tốt nhất và tuyển chọn nhất Thái Lan, đây là nơi thu hút các học sinh giỏi hàng đầu Thái Lan.
Khi nhận tin con trai trúng tuyển vào trường Chulalongkorn, cha của cậu đã BẬT KHÓC như một đứa trẻ, không kìm được những giọt nước mắt hạnh phúc. Ông vỡ òa trong niềm hạnh phúc bởi điều ông mong mỏi bấy lâu cuối cùng đã trở thành hiện thực.
Sau đó, người cha già lại càng quyết tâm cố gắng làm việc chăm chỉ hơn nữa để để kiếm đủ tiền lo cho con trai ăn học trong suốt 4 năm Đại học.
ĐỀN ĐÁP ƠN NẦY
Hiểu được lòng cha, Kanangnalong rất chịu khó học hành. Sau 4 năm “dùi mài kinh sách” ở trường đại học. Vào ngày lễ tốt nghiệp, Kalangnalong đã mặc nguyên bộ đồ cử nhân chạy đến trước chiếc xe chở rác của cha và rạp xuống dưới chân cha, bên cạnh chiếc xe rác của cha, để bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với công ơn sinh thành dưỡng dục và sự hy sinh vĩ đại mà ông đã dành cho cậu. Kanangnalong nói với cha rằng:
-Cảm ơn cha vì đã là cha của con.
-Cảm ơn những giọt mồ hôi lẫn nước mắt mà cha đã rơi xuống vì con.
-Con là con của một người lái xe chở rác và sẽ luôn như vậy.
-Cha là người cha tuyệt vời nhất thế giới và con muốn cha tự hào về điều đó.
Công cha như núi Thái Sơn – Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Cha mẹ là những người yêu thương bạn hơn hết thảy ai trong cuộc đời này.
Tình yêu của họ là một thứ tình cảm vị tha, vô tư lợi và xuất phát từ lòng yêu thương thực sự. Dù cha mẹ một đời lấm lem bùn đất, nhễ nhại mồ hôi, nhưng bạn hãy nhớ rằng họ luôn là thiên sứ đẹp nhất trong cuộc đời chúng ta.
Người Việt có câu ca dao:
Công Cha như núi Thái Sơn
Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ Mẹ kính Cha
Cho tròn chữ Hiếu mới là Đạo con
Ơn nghĩa ấy, một đời làm con nào có thể quên?
Một sớm mai, bất ngờ nhìn thấy tóc cha mẹ đã điểm bạc, chúng ta mới hiểu cha mẹ đã hy sinh quá nhiều mà phận làm con còn chưa báo đáp được gì.
"Nhận ơn một giọt, báo ơn một dòng”
dẫu có dành cả kiếp này trả nợ, đền ơn cũng không thể trả hết được ơn nghĩa cho cha mẹ.
Bên dưới là hình ảnh tân cử nhân Kalangnalong vô cùng thành kính quỳ gối cảm tạ công ơn nuôi dưỡng của cha trước chiếc xe chở rác của ông. Hình ảnh chàng trai trẻ mặc bộ đồ cử nhân quỳ gối cảm tạ công ơn trời biển của cha trước chiếc xe chở rác của ông hiện đang được lan truyền mạnh mẽ trên các trang mạng xã hội khiến cộng đồng không khỏi xúc động nghẹn ngào.
Có thể là hình ảnh về 2 người, ngoài trời và văn bản cho biết 'TRắngTV 40ροου SHADOW PSaTaM 60-8 60-804 04 一 TÂN CỬ NHÂN QUỲ GỐI TRƯỚC CHA VÀ CHIẾC XE CHỞ RÁC CỦA CHA ĐỂ BÀY TỎ LÒNG BIẾT ƠN SÂU SẮC VỚI CÔNG ƠN SINH THÀNH, DƯỠNG DỤC CỦA CHA f /trangdentv fb.com/groups/trangtvclub /trangdentv'
Nguồn : Quí Nguyễn.

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2022

Ý Lực Sống 55 : KÍNH NHI VIỄN CHI

 Ý Lực Sống 55 :

KÍNH NHI VIỄN CHI
1. Hồi xưa còn nhỏ đi học, thầy giáo dạy là câu nói đó cho ta biết: Ông Trời thì ở xa lắm, không ai có thể nhìn thấy được, nhưng ta phải kính trọng Ông Trời. Sau này khi học thêm, thì biết câu này là của Đạo Nho, là của Đức Khổng Tử . Rồi sau đó mình học được nhiều câu nữa cũng của Nho giáo về tính cách của Ông Trời:
* “Hoàng Thiên hữu nhãn” , nghĩa là Ông Trời có mắt mà mắt Ông Trời thì thấy được hết mọi sự.
* “Thiên Võng khôi khôi, sơ nhi bất lậu”, nghĩa là lưới Trời thưa rỉnh thưa rảng, nhưng không gì chui lậu qua được !
* “Thiện ác đáo đầu chung, hữu báo”, có nghĩa là việc tốt việc xấu ta làm, cuối cùng nó cũng quay về lại với ta thôi, hữu báo là rõ ràng như đã được báo trước rồi ! Chính Ông Trời là quan xét xử mọi sự và thưởng phạt rất nghiêm minh.
Những điều Nho giáo dạy về Ông Trời thì rất nhiều và rất hay không kể hết được.
2. Trên thế giới hiện nay có nhiều tôn giáo khác nhau, tuy khác nhau nhưng lại có 3 điều giống nhau : Thứ nhứt là tin có một Đấng Siêu Linh; thứ hai là tin có cuộc sống sau khi chết; thứ ba là tin có nhân quả. Nho giáo gọi đấng đó là Thiên (Trời), người Việt mình cũng gọi đấng đó là Ông Trời.
3. Khi chưa có tôn giáo nào ở Việt Nam, người Việt mình đã bày tỏ tấm lòng với Ông Trời : Lạy Trời mưa xuống,
Lấy nước tôi uống,
Lấy ruộng tôi cày,
Lấy đầy bát cơm,
Lấy rơm đun bếp.
Ôi ! Một tâm tình thật tuyệt vời với Đấng Thiêng Liêng ! Không chê vào đâu được. Bây giờ thì mất hết rồi. Một câu tuyên truyền rất ngạo mạn mà mình đọc được: “Ông Trời hãy đứng một bên, để cho nông hội đứng lên làm trời !”. Nói năng như vậy là không được đâu !
Không hề có ai thấy được Ông Trời, nhưng đa số người đã tin vào Ông Trời đầy quyền năng và hết lòng tôn kính , kể cả những người không thuộc tôn giáo nào.
4. Quê mình ở Bình Định, tỉnh này tỷ lệ người Công giáo rất thấp. Khi còn nhỏ, mình thấy trước sân của nhiều nhà không theo đạo nào, có trồng một cây trụ cao khoảng 1m5, trên đầu trụ đóng một miếng ván nhỏ , trên tấm ván có bát nhang, ngày lễ, ngày rằm hay dịp Tết. . . thì có lọ hoa rất đơn sơ nữa ! Đầu óc “công giáo” ở tuổi nhỏ của mình thì đó là mê tín dị đoan ! Lớn lên, khi học văn minh Việt Nam thì được biết đó là bàn thờ “Kính Thiên” ! Bàn thờ này là để thờ Ông Trời ! Chủ nhà thắp nhang để kính thờ Trời, để xin Trời phù hộ. . . Thật tuyệt vời phải không ? Bây giờ đâu thấy như vậy nữa ?
5. Khi còn nhỏ học giáo lý công giáo thì có cái từ : “ Kính Sợ “ Thiên Chúa. Không những “kính” mà còn phải biết “sợ” Chúa, vì Thiên Chúa là Đấng đầy quyền năng và thưởng phạt công minh. Làm điều ác đức là thế nào cũng bị đòn ! Luật pháp xã hội cũng thế thôi ! Có thể anh không sợ lãnh đạo nhưng ai cũng sợ luật pháp xét xử khi anh làm điều trái luật ấn định.
6. Nhiều người, kể cả những người có quyền có chức, có súng có đạn . . . mà không thèm tin có Chúa hoặc coi thường Chúa, rồi phạm tội ác tày đình. . . này nọ . Thiên Chúa vẫn hiện hữu và không hề sợ và chạy trốn những loại người như vậy đâu ! Mình có nghe câu này không biết xuất xứ từ đâu : “Trời làm một trận lăng nhăng, ông hoá ra thằng , thằng hoá ra ông !” Con người chết, Thiên Chúa không hề chết !
7. Thánh Augustino, một người thông minh xuất chúng thế kỷ thứ 4, sau một thời gian dài buông tuồng mất nết sống như kẻ vô thần, nhờ lời cầu nguyện và tình thương của người mẹ mà trở thành người tin Chúa mãnh liệt, đã thốt lên câu này: “ Xin cho con biết Chúa, xin cho con biết con !” Biết Chúa là Đấng vô cùng cao cả, biết con là kẻ hèn mọn tội lỗi. Vô tri thì bất mộ.
“Tôi tin kính Đức Chúa Trời là Cha phép tắc vô cùng dựng nên trời đất “ Đó là kinh Tin Kính của đạo Công Giáo và cũng là niềm tin của mình bây giờ ở tuổi 81 và tin cho đến chết ! Mong những ai có niềm tin vào Đức Chúa hãy cầu nguyện cho mình với. Trong kinh Tin Kính cũng có câu : “Tôi tin Hội Thánh thông công”, nghĩa là chúng ta có thể cầu nguyện cho nhau, vậy chúng ta hãy cầu nguyện cho những người vô thần được ơn biết Chúa. Ơn Chúa là thiêng liêng, mắt mình không thấy được. Amen
Nguồn : Lm. Phêrô Nguyễn Văn Đông.

Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2022

Tản Mạn Nơi Quán Cơm

 Tản Mạn Nơi Quán Cơm

(Nguồn: FB Phạm Thu Thao)
Tôi có 1 thói quen, nếu không tháp tùng sếp đi tiếp đối tác, thì trưa nào cũng sẽ chọn quán cơm ngay góc đường để ... tìm cái bỏ bụng…
Quán nhỏ, đúng nghĩa cơm bình dân. Họ tận dụng lại căn trọ đầu hồi của cả dãy, để mở ra kinh doanh. Chiếc tủ kiếng cũ, có bánh xe, bả mua lại ở hàng đồng nát. Mang về xịt xịt, rửa xà bông, lau chùi mấy bận … vậy là có ngay 1 chiếc tủ mới.
Món ăn thì không có gì quá đặc sắc. Nguyên cái xe bự chà bá lửa thế mà chỉ cố định 6 món mặn, đồ xào thì dưa leo xào – giá xào (đảo đi đảo lại đúng 6 ngày trong tuần). Mặn ngọt thì tùy bữa và còn tùy vào tâm trạng của người nấu. Nhưng điểm níu chân Tôi lại là một mặt khác.
Quán khá đông tầng lớp thực khách nhưng tụ lại đa số là dân bình dân.
Cánh xe ôm công nghệ thì là sặc sỡ nhứt :
• Grap màu xanh lá
• Bee màu vàng
• GoViet màu đỏ
• Beamin màu xanh dươn
Người bán vé số thì :
• Vietlot … 150 tỷ ..
• Vé số truyền thống thì hơn tỷ mấy
Gần đây còn xuất hiện mấy anh Kỹ Sư người Hàn Quốc thi công tuyến Metro trưa trưa cũng lượn lờ vào ăn. Mới đầu mấy chả cũng chê ỏng chê ẹo, ngồi máy lạnh, cơm văn phòng mới ăn được. Nhưng dần về sau chắc “thấm đòn” nên cũng dạt ra đây để ăn.
Tôi cũng là 1 công nhân bình thường, ngày 8 tiếng “mài đít” ở công sở. Nên chọn nơi này làm “bãi đáp” cho mình.
Cái cuốn hút và gây cho Tôi nhiều “thương nhớ” ở quán cơm bình dân này chính là cái đời thường của nó … Ngồi nhơi nhơi muỗng cơm chừng mươi phút ta có thể thu vào tầm mắt đủ “thượng vàng hạ cám”.
Thằng nhóc tan học ca sáng, mẹ chở về ngang, nhảy xuống mua cơm về ăn trưa. Công nhân tan ca, giữa buổi cũng chọn ăn ở quán này. Mà bà chủ bán cơm này cũng là một điểm nhấn nổi bật. Mập mạp, phốp pháp, Tôi độ chừng phải trên 90 kí lô. Cùng 1 giọng nói sang sảng, cường độ âm thanh phát ra kinh khủng đến độ “nói cũng như chửi … không có gì quá khác nhau.
Bình thường chưa đến 11h30 thì còn “le te” mang cơm ra cho khách. Nhưng tới đúng giờ … gõ beng cái … công nhân mà nó túa ra thì … ai cũng như ai ! Sắp hàng tuần tự, tay cầm dĩa cơm trắng chờ đến lượt mình được múc đồ ăn.
Tôi chú ý đến 1 người bạn nhỏ, bán vé số ở đó. Hầu như trưa nào cũng bắt gặp. Nó cứ loanh quanh lẩn quẩn. Chờ người ta ăn xong, mới tiến đến mời mua giúp. Có bận Tui mua ủng hộ khá nhiều, lấy cớ Tui hỏi thăm :
- ........thằng em ... sao ta chỉ thấy mi mời khách lúc họ ăn xong ... không như mấy bà kia ... toàn lăng xa lăng xăng giành bán trước ..
- ........dạ ... rồi đàn anh thấy mấy bả có thường bán được không ... ??
- ........ờ ... không được ...
Nó giảng giải cho Tui nhiều "đạo nghĩa" xung quanh công việc tưởng chừng hết sức giản đơn đó. Nó nói cho Tui nghe mà khiến Tui cứ phải há hốc cả mồm vì thấy ... đúng quá
* Thứ 1/ Không mời khách khi người ta chưa ăn. Vì lúc đó hầu như ai cũng đang đói và quạu, và họ sẽ ngại cầm tiền ra tay vì sẽ bị dơ tay
* Thứ 2/ Đang ăn không mời. Vì đang nhai mà chìa vào mặt, giống như "chặn ngang họng" làm sao người ta nuốt cơm được. Vô duyên hết sức là ở trường hợp này!
* Thứ 3/ Khách ăn xong là mời tốt nhứt. Nhưng phải chờ người ta lau miệng, xỉa răng, xong thì hãy vô mời. Vì lúc đó no bụng, tinh thần sẽ khoái khoái hơn, dễ dàng móc hầu bao ra nhứt.
Tui ngồi đờ đẫn cả người như cậu học trò say sưa nghe giáo sư giảng. Tui hỏi vặn :
- ........ học ở đâu được những thứ này ... cưng học lớp mấy rồi ...
- ....... dạ ... em thèm đi học lắm ... nhưng còn mắc đi "kiếm ăn" nên thôi ... bán nhiều / gặp nhiều hạng người ... nên tự rút ra kinh nghiệm ạ ...
- ........ dữ bây .... ! Hahaha
- ......... dữ thì mua ủng hộ em đi đàn anh....
Tự nhiên Tui thấy vui vẻ khi móc hầu bao ra để mua một ít. Dù biết là khó lòng mà trúng được ... nhưng vẫn vui vì "bài học" sâu sắc như thế. Thằng nhóc này - quả là nghệ nhân rồi ...
Trưa nay cũng vậy. Đang ngồi nhai rạo rạo muỗng cơm trong họng thì mắt vẫn ngó dáo dác tìm nó. À ... nó cũng đang bưng dĩa cơm ngồi ngay gốc cây. Đang ăn và nhìn Tui cười ranh mãnh. Được một lúc khá lâu ... Đang ngồi nhấp ly trà đá (nhiều đá hơn trà) thì Tui nghe tiếng chửi đong đỏng của bà chủ quán. Tiếp sau đó là thằng bạn bán vé số dạo của Tui tháo chạy ra ngoài. Bà ta la oang oang cả một góc đường :
........ trời ơi ... thằng kia ... thằng nhóc vé số kia ... mày đứng lại cho Tao....
Nguyên một "tảng thịt" mấy chục kí hộc tốc di chuyển. Làm ai cũng phải ngưng ngang để chú ý đến. Người bạn vé số nhỏ của Tôi tháo chạy ra ngoài rồi vướng chân vào cái ghế nhựa ngã nhào. Tự dưng ...... máu "anh hùng" trong người Tôi bừng bừng trỗi dậy. Đứng thẳng lên, che cho anh bạn nhỏ :
- ........ nè ... chị Thanh ... chuyện đâu còn có đó ... nó đói quá ... mới vào ăn cơm của chị ... không có tiền thì Tôi trả ... làm gì chị rượt thằng nhỏ té dữ vậy ........ ?????
Vài anh xe ôm gần đó cũng "nóng máu gà" xông ra phụ Tôi.
- ........ Phải ... phải rồi ... bao nhiêu tiền mà dữ vậy .... !!!
Ai cũng hướng mũi dùi chĩa thẳng vào bà bán cơm, bênh vực cậu bé vé số đen đuổi. Bằng một thái độ rất hục hặc Bà ta cất
tiếng:
- ........ ĐM ... ĐMM ... thằng kia ... sao mày làm thế riết vậy ... tao đã nói bao nhiêu lần rồi ...........???? Mày như thế nào ... nói tao nghe....!!!
Cậu bé sợ sệt, nhìn quanh khắp lượt. Rồi từ từ nói nhỏ khiến ai cũng "ngỡ ngàng"
- ........ dạ ... dạ ... dĩa cơm 22.000d ... cô Thanh bán con có 5.000d ... con ăn xong mấy hôm liền ... con mắc cỡ quá ... nên con nhét 2 tờ vé số lại dưới dĩa cơm ... cô không cho làm vậy nên dí theo bắt cầm lại ạ ....... !
Ai cũng chưng hửng sau lời nói đó. Bà Thanh lại cất giọng sang sảng :
- ........ ĐM ... mày khổ mày mới lăn ra vỉa hè để kiếm sống ... tao cũng khổ ... mà khổ ít hơn mày một chút ... tao chia sẻ 1 chút hơi ấm với mày ... mày đừng phụ lòng tao nữa ... nghen ...
Bả vừa dứt câu nói. Tôi đã đếm được ít nhứt là 5 người đàn ông quanh đó ... nghẹn ngào nước mắt ! Cái cảm giác cảm nhận được sự ấm áp giữa người với người - nó bình dị và thiêng liêng vô cùng ...........
Kết câu chuyện. Tôi mua thêm cho nó 1 hộp cơm nữa. Thịt kho hột vịt. Nó năn nỉ Chị Thanh lấy kéo cắt đôi cái hột vịt ra làm đôi. Tôi không hiểu để làm gì ? Xong xuôi nó khoanh tay trước ngực, cúi chào Tôi và Chị Thanh thiệt lễ phép.
Đang loay hoay móc tiền ra tính, thì Chị Thanh hất hàm cho Tôi thấy, nhìn qua bên kia đường. Dưới chân cây cột điện nắng đổ chói chang, có một ông lão mù đang ngồi run run với xấp vé số dày cộm ........... Nó nhẹ nhàng tháo cái nón vải đang đội, đội sang cho ông lão. Rồi tay mở hộp cơm ra ... cầm cái muỗng xúc từng ít cơm một kê sát vào miệng đút ông ăn ...........
Chị Thanh nhìn Tôi lắc đầu ngao ngán
- ........ đó ... thằng em mày thấy hôn ... nhìn ... nhiều khi mình còn thua cả đứa con nít .... !!!
Tôi quay lưng đi. Nhắm mắt gật đầu. Ôi !!! Khổ đau của 1 phận con người. Biết bao nhiêu là đủ. Và có những chuyện chính mắt thấy tai nghe, mà chưa tìm hiểu ngọn nguồn thì đừng vội võ đoán...
( Chuyển bài tiết Fb: Dennie Lam)
Có thể là hình ảnh về 1 người, trẻ em, đang đứng và ngoài trời
Nguồn : Thu Hương.