Thứ Tư, 5 tháng 8, 2026

CÂU CHUYỆN TRÊN CHUYẾN XE: Con Nít Biết Gì Mà Đè Ra Rửa Tội?

 Một câu hỏi được đặt ra: “Bên đạo Công giáo các anh, khi đem trẻ sơ sinh Rửa tội (gia nhập Kitô giáo) thì vô tình cướp quyền tự do của một người và niềm Tin khi ấy bị áp đặt. Sao không để cháu bé đến tuổi trưởng thành và cháu được tự do chọn .?.”

CÂU CHUYỆN TRÊN CHUYẾN XE
Con Nít Biết Gì Mà Đè Ra Rửa Tội?
Chuyến xe ghép từ Hà Nội về quê chiều cuối tuần vừa đủ bốn người, cả bác tài. Thầy Huấn lên xe cùng một cặp vợ chồng trạc ngoài bốn mươi, ăn mặc lịch sự, dáng vẻ trí thức. Xe lăn bánh, mấy câu chào hỏi xã giao mở ra một cuộc chuyện trò.
Biết thầy là người đi tu, người chồng có vẻ hứng thú. Anh cởi mở:
"Thầy đi tu chắc am hiểu chuyện đạo. Vợ chồng tôi thì không theo đạo nào, nhưng đang có chuyện trong nhà, muốn nghe thầy cho ý kiến. Số là vợ chồng tôi có đứa em họ, mới cưới vợ năm ngoái, vừa sinh cháu đầu lòng. Cô vợ nó là người có đạo, nên bên nhà vợ cứ giục phải đem cháu đi rửa tội cho sớm. Cháu mới mấy tháng tuổi, biết gì đâu. Vợ chồng tôi thấy vậy không ổn, mới góp ý với chú em."
Người chồng ngừng một chút, rồi nói tiếp cái suy nghĩ của mình:
"Chúng tôi cho rằng, chuyện tôn giáo là chuyện hệ trọng của cả đời người. Cho nên phải để đứa trẻ tự do. Đợi đến năm mười tám tuổi, khi nó đã trưởng thành, nó tự quyết định có theo đạo hay không, có rửa tội, học giáo lý hay không. Lúc ấy nó đủ chín chắn để chọn cho mình. Chứ đem một đứa bé chưa biết gì đi rửa tội, áp đặt niềm tin lên nó, chúng tôi thấy không phải."
Người vợ gật đầu tán thành: "Đúng vậy đó thầy. Phải để cháu lớn lên tự lựa chọn mới công bằng. Nên vợ chồng tôi mới khuyên chú em cứ để thư thư, đừng vội nghe bên nhà vợ."
Thầy Huấn mỉm cười. Thầy không vội phản bác. Thầy chỉ hỏi lại, giọng nhẹ nhàng:
"Anh chị nói cũng có cái lý của mình. Nhưng cho tôi hỏi thăm chút, anh chị có mấy cháu rồi ạ?"
"Dạ, vợ chồng tôi có hai cháu. Một cháu lớp năm, một cháu lớp hai," người chồng đáp.
"Vậy tôi hỏi thật anh chị nhé," thầy nói. "Hồi hai cháu mới lọt lòng, có khi nào anh chị hỏi cháu: con thích uống loại sữa nào không? Con muốn mặc bộ đồ nào? Con muốn bố mẹ đặt cho con tên gì?"
Hai vợ chồng bật cười. "Trời, cháu mới đẻ thì biết gì mà hỏi, thầy."
"Vâng, đúng thế," thầy gật đầu. "Cháu chưa biết gì cả. Nhưng anh chị vẫn chọn sữa tốt nhất cho cháu, chọn quần áo ấm cho cháu, đặt cho cháu một cái tên đẹp mang bao hy vọng. Rồi khi cháu lớn hơn, anh chị chọn trường cho cháu học, chọn lớp học thêm, dạy cháu điều hay lẽ phải. Có phải anh chị hỏi ý cháu từng chuyện một, đợi cháu đồng ý rồi mới làm đâu."
Người chồng gật gù: "Ừ thì... đúng là vậy thật."
"Tại sao anh chị làm thế?" thầy hỏi tiếp. "Đâu phải vì anh chị muốn áp đặt. Mà vì anh chị là cha mẹ, anh chị biết điều gì tốt cho con, và anh chị có trách nhiệm chuẩn bị những điều tốt đẹp nhất cho con, ngay từ khi con chưa thể tự chọn. Pháp luật cũng nhìn nhận điều đó: trẻ dưới mười tám tuổi cần có người giám hộ, chính là cha mẹ, người thay con quyết định những điều hệ trọng cho đến khi con đủ khôn lớn."
Xe chạy qua một quãng đường vắng. Người vợ trầm ngâm nhìn ra cửa sổ. Thầy Huấn nói tiếp, chậm rãi:
"Anh chị lo cho con đủ mọi bề. Lo cái ăn, cái mặc, cái học, lo cho phần thân xác của con chu đáo. Đó là điều rất đáng quý. Nhưng với người có đạo chúng tôi, con người còn có một phần nữa, là phần hồn. Nếu anh chị đã tin rằng chuẩn bị cho con phần xác từ tấm bé là điều đúng đắn, thì tại sao lại nghĩ rằng phần hồn thì phải đợi đến mười tám tuổi mới lo? Cha mẹ có đạo, khi xin rửa tội cho con, dạy giáo lý cho con, cũng chính là đang chuẩn bị cho con điều mà họ tin là tốt đẹp nhất, y như khi họ chọn sữa, chọn trường cho con vậy."
Người chồng khẽ cau mày, vẫn còn băn khoăn: "Nhưng mà thầy ạ, tôi vẫn thấy nên để cháu tự quyết. Đến mười tám tuổi cháu tự chọn thì cháu mới thật sự tin, chứ ép từ nhỏ thì đâu phải cháu tự nguyện."
Thầy Huấn gật đầu, tỏ ra hiểu điều anh nói. Rồi thầy đưa ra một câu hỏi khiến cả hai vợ chồng lặng đi:
"Tôi đồng ý với anh rằng cuối cùng, đức tin phải là chọn lựa tự do của mỗi người. Không ai bị ép mà tin thật lòng được. Nhưng anh chị thử nghĩ giúp tôi điều này: liệu một đứa trẻ có thể tự ra một quyết định đúng đắn, nếu suốt bao nhiêu năm nó chưa từng được hướng dẫn, chưa từng được biết, chưa từng được tập ra quyết định? Nếu ta để mặc con mười tám năm không dạy dỗ gì về đời sống thiêng liêng, rồi đến năm mười tám tuổi bảo con: 'Đấy, giờ con tự chọn đi', thì con lấy gì mà chọn? Chọn giữa cái mình biết và cái mình hoàn toàn không biết, thì đâu còn là chọn lựa tự do nữa. Nó giống như bảo một người chưa từng được học chữ hãy tự quyết định có yêu thích văn chương hay không."
Cả xe im lặng một lúc, chỉ còn tiếng động cơ đều đều. Người vợ quay sang chồng, khẽ nói:
"Ừ nhỉ, cái này em chưa nghĩ tới."
Thầy Huấn nói thêm, giọng ôn hòa:
"Tôi không có ý bảo anh chị phải theo đạo, hay phải làm điều gì trái với lòng mình. Anh chị không theo đạo nào, đó là quyền của anh chị, tôi rất tôn trọng. Tôi chỉ muốn thưa lại rằng, chuyện cha mẹ có đạo hướng dẫn con về đức tin từ nhỏ, không phải là áp đặt hay tước đoạt tự do của con, mà là trao cho con một nền tảng, một hành trang. Cũng như anh chị dạy con biết yêu thương, biết trung thực, biết lễ phép, đâu phải anh chị đợi con mười tám tuổi mới dạy. Anh chị gieo từ nhỏ, để lớn lên con có cái mà sống. Đức tin cũng vậy. Cha mẹ gieo hạt giống, còn hạt ấy có nảy mầm, có đơm hoa hay không, thì đến tuổi trưởng thành, chính con sẽ là người quyết định. Nhưng ít ra, lúc ấy con quyết định trên một điều con đã biết, đã cảm, đã sống, chứ không phải trên một khoảng trống."
Người chồng gật đầu chậm rãi, nét mặt đã dịu lại nhiều. Anh cười hiền:
"Thầy nói phải. Vợ chồng tôi cứ tưởng để trống cho cháu là công bằng, hóa ra để trống thì cháu chẳng có gì mà chọn. Xem ra bên nhà vợ chú em tôi muốn rửa tội cho cháu sớm cũng là vì thương cháu, muốn lo cho cháu điều họ tin là tốt, chứ chẳng phải áp đặt gì. Cảm ơn thầy đã chỉ cho chúng tôi một góc nhìn khác. Về nhà chắc tôi phải nói lại với chú em, kẻo lại làm mất lòng bên thông gia."
Xe vẫn bon bon trên đường. Câu chuyện chuyển sang chuyện đồng áng, chuyện quê hương, rồi ba người cùng cười nói vui vẻ như đã quen nhau từ lâu. Đến điểm dừng đầu tiên, hai vợ chồng chào thầy Huấn, bắt tay thật chặt.
"Hôm nay may mắn được ngồi cạnh thầy," người vợ nói. "Về nhà vợ chồng tôi sẽ suy nghĩ thêm."
Thầy Huấn ngoái lại nhìn hai người rồi tiếp tục hành trình, lòng thầm cầu nguyện cho họ. Thầy không mong hôm nay đã thuyết phục được ai. Thầy chỉ vui vì đã gieo được một hạt giống nhỏ, một câu hỏi để người ta mang về mà ngẫm nghĩ. Còn hạt ấy có nảy mầm hay không, thầy xin phó thác cho Đấng làm cho mọi sự lớn lên.
Xe lại chuyển bánh, đưa thầy về với ngôi làng thân thuộc, nơi có tiếng chuông nhà thờ đang ngân lên trong ráng chiều.
Nguồn bài viết: Trần Triết Nhân.