Thứ Tư, 1 tháng 4, 2026

Từ biệt một người anh em vừa mới qua đời…

 Từ biệt một người anh em vừa mới qua đời

Chiều nay, tôi bàng hoàng nghe tin anh Phan Tự Cường – người bạn cùng lớp, người anh em của tôi, đang làm công tác truyền giáo tại Kon Tum – đã được Chúa gọi về. Anh ra đi thật đột ngột. Trong lúc đang dâng Thánh lễ, anh bị đột quỵ, được đưa tới bệnh viện, nhưng rồi không bao lâu sau đó, anh đã khép lại cuộc đời trần thế.

Dù biết rằng sức khỏe anh một thời gian gần đây có phần suy giảm, dù trước đó anh cũng từng nói mình yếu hơn, tôi vẫn không thể ngờ ngày ấy lại đến nhanh như vậy. Sự ra đi của anh làm tôi sững sờ. Nó để lại trong tôi một khoảng lặng rất khó gọi tên: vừa tiếc nuối, vừa đau xót, vừa ngỡ ngàng, vừa như không muốn tin đó là sự thật.

Không chỉ riêng tôi, nhưng chắc chắn rất nhiều người cũng mang cùng một tâm trạng ấy. Từ anh em trong Tỉnh dòng Đa Minh Việt Nam, cho đến bạn bè, thân hữu gần xa, kể cả ở nước ngoài, hẳn ai nghe tin cũng đều bàng hoàng. Bởi anh là một con người rất sống động, rất mau mắn, rất nhiệt tình, rất quảng đại; một người lúc nào cũng như đang ở trên đường, đang bắt tay vào việc, đang nghĩ đến một dự định mới, đang lo cho một con người nào đó, một vùng đất nào đó, một sứ vụ nào đó. Sự ra đi của anh vì thế càng làm cho người ta cảm thấy hụt hẫng.

Nghĩ lại, tôi chợt thấy có một điều gì đó rất “giống anh” trong chính cách anh ra đi. Anh sống nhanh, sống mạnh, sống hết mình, sống như không muốn chậm lại trước những đòi hỏi của sứ vụ. Và rồi Chúa cũng gọi anh về cách nhanh chóng như thế. Có cảm giác như Chúa đã đón anh đi ngay giữa lúc anh còn đang ở trong chính điều mà anh đã yêu và đã dâng hiến trọn đời mình: bàn thờ, Thánh lễ, sứ vụ, đoàn chiên, và công việc truyền giáo.

Nếu phải nói về anh bằng một hình ảnh, có lẽ tôi muốn nói đến đôi chân. Đôi chân của anh đã đi quá nhiều, quá xa, quá bền bỉ. Đôi chân ấy đã rong ruổi qua nhiều chặng đường, từ những ngày còn ở Học viện Đa Minh Thủ Đức, rồi Hố Nai – Biên Hòa, Ban Mê Thuột, và sau nữa là Kon Tum. Đó không chỉ là những bước chân của một người di chuyển từ nơi này đến nơi khác, nhưng là những bước chân của một người mang trong lòng lửa truyền giáo, một người không chịu ngồi yên, một người luôn thao thức tìm đến những vùng ngoại biên, những nơi còn thiếu thốn, những con người còn cần được lắng nghe, được nâng đỡ, được biết Chúa.

Tôi nghĩ, nếu sau này người ta nhắc đến sứ vụ truyền giáo của anh em Đa Minh tại Tây Nguyên, đặc biệt tại Ban Mê Thuột và Kon Tum, thì chắc chắn tên anh sẽ được nhớ đến như một trong những người đặt những bước chân đầu tiên, hoặc ít ra là một trong những người đã đổ vào đó rất nhiều nhiệt huyết, công sức và hy sinh. Có những công việc âm thầm không mấy ai biết. Có những nhọc nhằn không dễ gì kể hết. Có những chuyến đi, những ngày tháng lăn lộn, những thiếu thốn, những mệt nhọc, những va chạm với thực tế sứ vụ, những trăn trở cho người dân, cho cộng đoàn, cho anh chị em đồng bào dân tộc… tất cả chỉ những ai thật sự dấn thân mới hiểu được phần nào.

Anh là người rất nhiệt tình và quảng đại. Anh không giữ mình cho riêng mình. Anh không làm việc cách cầm chừng. Anh dấn thân với một trái tim rộng mở và một tinh thần rất sẵn sàng. Nơi anh, người ta có thể thấy rõ hình ảnh của một linh mục không chỉ thi hành công việc mục vụ, nhưng là một người thực sự mang lấy nỗi thao thức của Tin Mừng. Anh không chỉ hiện diện ở những nơi tiện nghi, nhưng sẵn sàng đến với những vùng khó khăn. Anh không chỉ lo cho những sinh hoạt bề mặt, nhưng còn muốn gieo mầm đức tin, xây dựng cộng đoàn, đồng hành với người nghèo, đặc biệt là với anh chị em đồng bào dân tộc, những người vốn rất cần những người mục tử biết đến với họ bằng tình thương, bằng lòng kiên nhẫn, bằng sự hiện diện chân thành và lâu bền.

Làm công việc truyền giáo cho đồng bào dân tộc không phải là chuyện dễ. Đó không chỉ là đi đến một nơi xa. Đó còn là học cách sống gần, sống cùng, sống giữa. Đó là chấp nhận thiếu thốn, chấp nhận vất vả, chấp nhận đi chậm với thực tế của con người, chấp nhận gieo mà có khi rất lâu mới thấy nảy mầm. Đó là một hành trình đòi nhiều lòng yêu mến hơn là tìm kiếm kết quả tức thời. Và tôi tin anh đã đi con đường ấy bằng chính con người của anh: chân thành, quảng đại, hết mình, và không quản ngại khó khăn.

Chắc chắn sau này, anh em sẽ còn kể lại rất nhiều giai thoại về anh, về những chuyến đi, những sáng kiến, những cách làm việc, những câu chuyện vui buồn trong sứ vụ. Những hoạt động của anh có thể không phải lúc nào cũng lớn lao theo cách nhìn của người đời, nhưng chắc chắn đã để lại nhiều âm hưởng, nhiều động lực, nhiều phấn khởi trong lòng anh em, và trong lòng những người đã từng gặp anh, từng làm việc với anh, từng được anh phục vụ. Có những con người đi qua đời này không ồn ào, nhưng để lại dấu chân rất sâu. Tôi nghĩ anh là một người như thế.

Hôm nay, nghĩ đến anh, tôi lại thấy lời tâm sự của thánh Phaolô trở nên rất gần: Tôi đã đấu trong cuộc thi đấu cao đẹp, đã chạy hết chặng đường, đã giữ vững niềm tin. Có lẽ câu ấy rất hợp với anh. Anh là người của đường đi, của chuyển động, của dấn thân, của lên đường. Mà thật ra, nếu nói đúng hơn, con đường của anh dường như chẳng bao giờ hết. Lúc nào anh cũng muốn đi thêm, làm thêm, mở thêm, tìm thêm một lối mới cho sứ vụ. Nhưng hôm nay, chính Chúa đã nói với anh: đủ rồi, đôi chân ấy đã mỏi mệt rồi, người đầy tớ ấy đã vất vả đủ rồi, bây giờ hãy nghỉ ngơi trong bình an của Chúa.

Nghĩ đến đó, lòng tôi vừa buồn vừa được an ủi. Buồn vì mất đi một người bạn, một người anh em cùng lớp, một người đã sống rất đẹp với ơn gọi của mình. Nhưng cũng được an ủi vì tin rằng Chúa không thể quên công lao của những ai đã tận tình phục vụ Người. Chúa không quên những bước chân rong ruổi của anh. Chúa không quên những Thánh lễ anh đã dâng. Chúa không quên những hy sinh âm thầm, những nhọc nhằn của đời truyền giáo, những giọt mồ hôi giữa vùng đất xa, những thao thức cho anh chị em dân tộc, những tình cảm anh dành cho Dòng, cho Giáo hội, cho sứ vụ.

Vì thế, hôm nay, bên cạnh nỗi đau và niềm tiếc thương, tôi cũng muốn cùng với anh em tạ ơn Chúa vì cuộc đời của anh. Tạ ơn Chúa vì đã ban cho Dòng, cho Giáo hội, cho vùng truyền giáo một người con nhiệt thành và quảng đại như thế. Tạ ơn Chúa vì những gì anh đã sống, đã làm, đã gieo.

Từ biệt anh, tôi không chỉ nói lời chia tay, nhưng còn muốn nói lời cảm ơn. Cảm ơn anh vì tình anh em cùng lớp. Cảm ơn anh vì gương dấn thân. Cảm ơn anh vì những bước chân không biết mỏi trên đường truyền giáo. Cảm ơn anh vì đã sống một đời linh mục không khép lại trong an toàn, nhưng mở ra cho sứ vụ. Cảm ơn anh vì đã dành sức lực, tuổi trẻ, lòng nhiệt thành và cả cuộc đời cho Dòng, cho Giáo hội, và đặc biệt cho anh chị em đồng bào dân tộc nơi vùng cao nguyên yêu dấu.

Xin anh yên nghỉ trong Chúa. Xin Chúa, Đấng mà anh đã yêu mến, phụng sự và loan báo, đón nhận anh vào nơi nghỉ ngơi muôn đời. Và xin anh, từ bên kia sự sống, vẫn nhớ đến anh em chúng tôi, nhớ đến Dòng, đến Giáo hội, đến những vùng truyền giáo mà anh đã từng gắn bó, để tiếp tục cầu bầu cho công việc mà khi còn sống anh đã dành biết bao tâm huyết.

Vĩnh biệt anh, người anh em thân quý.

Đôi chân anh đã mệt rồi. Giờ đây, xin được nghỉ yên trong Chúa.

Gò Vấp 01/04/2026

Giuse Nguyễn Cao Luật, OP



Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2026

CVK là gì - KMF là cái gì

 Có thắc mắc :

- CVK là gì ?
- KMF là cái gì ?
Xin giải đáp :
- CVK là chữ viết tắt của Chủng Viện Kontum. Đó là anh em cựu chủng sinh đã từng học tại Chủng Viện Thừa Sai Kontum. Họ gồm CVK linh mục, CVK đã xuất tu sống đời sống gia đình. CVK sống khắp nơi trên thế giới. Liên lạc khá thường xuyên với giáo phận và với nhau như anh em, vì đã từng học cùng trường tại Kontum. Anh em CVK đã cùng nhau chung tay góp phần giúp đỡ giáo phận nghèo Kontum, đặc biệt là người Thượng. ( Giáo phận Kontum có gần 400 ngàn giáo dân, người Thượng là 280 gồm 9 thứ tiếng khác nhau !). Ví dụ cha Đông là CVK 55 (sinh 1941), tức là vào chủng viện năm 1955, đang ở nhà hưu dưỡng. Cũng đang ở hưu có cha Bình CVK 47, cha Sơn CVK 56, cha Hữu CVK55.
Xin đăng thêm theo yêu cầu :
* Đức Cha Phêro Trần Thanh Chung là CVK37.
* Đức Ông Giuse Hoàng Minh Thắng là CVK58.
* Đức Cha Aloisio Nguyễn Hùng Vị là CVK63.
- KMF là chữ viết tắt bằng tiếng Anh
Kontum Missionary and Friendship . Tiếng Việt: Hội Ái Hữu Truyền Giáo Kontum. Mục đích của hội là để giúp người nghèo khổ giáo phận Kontum. Hội được thành lập tại Mỹ và có khai báo với nhà nước Mỹ để miễn thuế theo luật nước Mỹ. Anh em CVK nước ngoài đã thành lập KMF để kêu gọi các nhà hảo tâm không phải CVK cũng tham gia. Đức Ông CVK Giuse Hoàng Minh Thắng ở Roma là người đứng đầu hội KMF. Tất cả sự đóng góp của CVK nước ngoài đều gửi về giáo phận qua trung gian KMF.
Sự vận động của anh em CVK trong nước cũng như ở nước ngoài cho công việc bác ái của giáo phận Kontum cho người nghèo, nhất là người Thượng, là vô cùng to lớn và cần thiết không kể hết được.
Cảm ơn Đức Ông CVK Giuse Hoàng Minh Thắng thường xuyên kêu gọi, nhắc nhở vì là người đứng đầu !
Cảm ơn quý anh em CVK linh mục : Cha Tâm Dak Mil ở Mỹ, (thường về thăm Kontum), cha Hùng Châu Sơn cũng ở Mỹ(?), cha Thạch DCCT gốc Phương Quí ở Mỹ ; cha Thân (Dần), cha Tuyển Hà Lan ở Canada; cha Đích MEP, cha Giảng MEP ở Singapore; cha Hải, cha Huấn ở Úc, cha Quỳnh gx Tân Hương Kontum cũng ở Úc rất tích cực cho Kontum, nghe nói cha sẽ tài trợ cho 2 CVK qua tu học bên Úc; cha Tiến MEP gốc Phương Quí Kontum; cha Thắng MEP về Kontum thường xuyên, trong ban kinh tài giáo phận . Cần phải kể thêm các cha CVK thuộc giáo phận Banmethuoc khi chia địa phận 1967.
Còn về anh em CVK “tại thế” thì rất nhiều, kể không hết và rất đắc lực giúp giáo phận, mình thử kể như: CVK Võ-Khánh shipper của KMF; CVK Sỹ-Kim; CVK Lý-Chi; CVK Viễn55-Trí USA; CVK Khải-Giáo USA thường xuyên gửi giúp người nghèo qua cha Đông . . .Anh em CVK khắp nơi đã đồng hành với công việc của giáo phận từng km . . . Còn nhiều lắm kể vô đây là không thể !
Giáo phận Kontum biết ơn anh “chị” em CVK hết lòng. Rất mong được tiếp tục.
Người nghèo giáo phận Kontum vô cùng biết ơn quý ân nhân của KMF và rất mong được tiếp tục.
Xin Chúa chúc lành cho chúng ta.
(Xin gửi vài hình ảnh nhà Chủng Viện Kontum. Cái nôi sinh ra CVK)
Nguồn bài viết : Van Dong Nguyen.




Thứ Ba, 10 tháng 3, 2026

Hội Dòng Chúa Quan Phòng Portieux

 Hội Dòng Chúa Quan Phòng Portieux mừng kỷ niệm 150 năm hiện diện và phát triển tại Việt Nam (1876-2026);

56 năm hiện diện và phục vụ tại Giáo phận Kon Tum (1970-2026);
51 năm thành lập Cộng đoàn CQP Phương Quý (1975-2026);
15 năm thành lập Tỉnh Dòng CQP Tây Nguyên (2011-2026).
Hồng ân tiếp nối hồng ân...
Tỉnh Dòng CQP Tây Nguyên tổ chức Thánh lễ Tạ ơn lúc 9g30, ngày 07/03/2026 tại Nhà thờ Giáo xứ Phương Quý, do Đức Cha Aloisiô, GM Giáo phận Kon Tum chủ tế.
Trải qua 56 năm hiện diện và phục vụ tại Giáo phận Kon Tum với những hoa thơm trái ngọt mà Hội Dòng gặt hái được sau bao năm tháng gieo trồng vất vả. Từ những hạt giống nhỏ bé được Chúa gieo vào vùng đất Kon Tum, đã phát triển và sinh hoa kết trái:
1/ Hội Dòng đã có 12 cộng đoàn với hơn 30 chị em đang phục vụ nơi Giáo phận thân yêu này:
Ngôi nhà của 4 chị em đầu tiên là cộng đoàn Plei Kơbey được thành lập vào ngày 03/10/1970 (sau sáp nhập với Công đoàn Măng La);
-Cộng đoàn Trung Nghĩa được thành lập vào ngày 13/08/1971.
-Cộng đoàn Kim Phước được thành lập vào năm 1972.
-Cộng đoàn Phương Quý được thành lập vào năm 1975,
-Ngày 17/08/ 1975 chị em CQP hiện diện và thành lập cộng đoàn Măng La.
-Ngày 21/06/2001, Cộng Đoàn CQP Gia Lai, thuộc Giáo xứ Thánh Tâm được thành lập.
-Ngày 04/05/2004 Cộng đoàn Đak Glei được thành lập.
-Năm 2005 cộng đoàn Đak Hà và cộng đoàn Tân Điền được thành lập.
-Ngày 01/04/2009, 2 Srs CQP đến Kon Xơmlũh thành lập cộng đoàn.
-Cuối năm 2011 chị em CQP thành lập điểm truyền giáo Kon Gung và trở thành cộng đoàn Đak Ma vào đầu năm 2021.
...........
2/ Trải qua dòng thời gian, trong ý định của Chúa Quan Phòng, sau hơn 50 năm từ con số nhỏ bé với 4 chị nữ tu đầu tiên, Hội Dòng đã có hơn 60 nữ tu gồm cả người kinh và sắc tộc gồm: Sơđăng, Bahnar, Rơngao, Jeh - Triêng, Xơdrá…, đồng thời số anh chị em gia đình huynh đệ, sống theo tinh thần Hội Dòng cũng ngày càng gia tăng.
3/ Tỉnh Dòng Tây Nguyên hiện có 8 nhà nội trú với hơn 500 em từ lớp 1 đến lớp 12, một số em đang theo học Cao đẳng, Đại học, một số chọn sống đời tu trì trong các Hội Dòng.
(Các số liệu năm 2022).
Tiếp nối sứ vụ của các chị tiên khởi, nữ tu Chúa Quan Phòng ngoài sứ mạng giáo dục tại các nhà nội trú, các chị còn:
- Dạy giáo lý trong các buôn làng xa và cộng tác với giáo xứ trong các việc mục vụ khác.
- Phục vụ miễn phí các bữa ăn trưa¬ cho con em người đồng bào sắc tộc.
- Chia sẻ những ly sữa buổi sáng cho những người lớn tuổi và trẻ em.
- Khám bệnh và phát thuốc thông thường cho bà con.
- Thăm viếng, giúp đỡ người cao niên và hỗ trợ các bệnh nhân phong.
- Cộng tác với người thiện nguyện, giúp sửa sang nhà cửa cho những gia đình có hoàn cảnh đáng thương.
Chúng ta cùng biết ơn các nữ tu CQP, từ những người đầu tiên cho đến các chị đã và đang tiếp nối sứ vụ suốt hơn 50 năm qua. Biết bao công lao vất vả các chị đã đổ ra để hôm nay tạm gọi như là thành quả gặt hái được, đó là những ơn gọi nối bước các chị, sống đời tận hiến theo linh đạo của Dòng Chúa Quan Phòng, cũng như nhiều anh chị em lương dân trở thành con cái của Chúa trong Giáo Hội.
Xin dâng tất cả lên Chúa trong tâm tình tạ ơn và phó thác. Nguyện xin Chúa tiếp tục gìn giữ, hướng dẫn Hội Dòng Chúa Quan Phòng để chúng con tiếp tục gieo trồng hạt giống lời Chúa trên mảnh đất Kon Tum thân yêu này.
LMSơn
11/03/2026
Tất cả cảm xúc:
Nguyễn Viết Phúc, Lê Minh Sơn Kt và 1 người khác
Thích
Bình luận
Chia sẻ