Từ biệt một người anh em vừa mới qua đời…
Chiều nay, tôi bàng hoàng nghe tin
anh Phan Tự Cường – người bạn cùng lớp, người anh em của tôi, đang làm công tác
truyền giáo tại Kon Tum – đã được Chúa gọi về. Anh ra đi thật đột ngột. Trong
lúc đang dâng Thánh lễ, anh bị đột quỵ, được đưa tới bệnh viện, nhưng rồi không
bao lâu sau đó, anh đã khép lại cuộc đời trần thế.
Dù biết rằng sức khỏe anh một thời
gian gần đây có phần suy giảm, dù trước đó anh cũng từng nói mình yếu hơn, tôi
vẫn không thể ngờ ngày ấy lại đến nhanh như vậy. Sự ra đi của anh làm tôi sững
sờ. Nó để lại trong tôi một khoảng lặng rất khó gọi tên: vừa tiếc nuối, vừa đau
xót, vừa ngỡ ngàng, vừa như không muốn tin đó là sự thật.
Không chỉ riêng tôi, nhưng chắc chắn
rất nhiều người cũng mang cùng một tâm trạng ấy. Từ anh em trong Tỉnh dòng Đa
Minh Việt Nam, cho đến bạn bè, thân hữu gần xa, kể cả ở nước ngoài, hẳn ai nghe
tin cũng đều bàng hoàng. Bởi anh là một con người rất sống động, rất mau mắn, rất
nhiệt tình, rất quảng đại; một người lúc nào cũng như đang ở trên đường, đang bắt
tay vào việc, đang nghĩ đến một dự định mới, đang lo cho một con người nào đó,
một vùng đất nào đó, một sứ vụ nào đó. Sự ra đi của anh vì thế càng làm cho người
ta cảm thấy hụt hẫng.
Nghĩ lại, tôi chợt thấy có một điều
gì đó rất “giống anh” trong chính cách anh ra đi. Anh sống nhanh, sống mạnh, sống
hết mình, sống như không muốn chậm lại trước những đòi hỏi của sứ vụ. Và rồi
Chúa cũng gọi anh về cách nhanh chóng như thế. Có cảm giác như Chúa đã đón anh
đi ngay giữa lúc anh còn đang ở trong chính điều mà anh đã yêu và đã dâng hiến
trọn đời mình: bàn thờ, Thánh lễ, sứ vụ, đoàn chiên, và công việc truyền giáo.
Nếu phải nói về anh bằng một hình ảnh,
có lẽ tôi muốn nói đến đôi chân. Đôi chân của anh đã đi quá nhiều, quá xa, quá
bền bỉ. Đôi chân ấy đã rong ruổi qua nhiều chặng đường, từ những ngày còn ở Học
viện Đa Minh Thủ Đức, rồi Hố Nai – Biên Hòa, Ban Mê Thuột,
và sau nữa là Kon Tum. Đó không chỉ là những bước chân của một người di chuyển
từ nơi này đến nơi khác, nhưng là những bước chân của một người mang trong lòng
lửa truyền giáo, một người không chịu ngồi yên, một người luôn thao thức tìm đến
những vùng ngoại biên, những nơi còn thiếu thốn, những con người còn cần được lắng
nghe, được nâng đỡ, được biết Chúa.
Tôi nghĩ, nếu sau này người ta nhắc
đến sứ vụ truyền giáo của anh em Đa Minh tại Tây Nguyên, đặc biệt tại Ban Mê
Thuột và Kon Tum, thì chắc chắn tên anh sẽ được nhớ đến như một trong những người
đặt những bước chân đầu tiên, hoặc ít ra là một trong những người đã đổ vào đó
rất nhiều nhiệt huyết, công sức và hy sinh. Có những công việc âm thầm không mấy
ai biết. Có những nhọc nhằn không dễ gì kể hết. Có những chuyến đi, những ngày
tháng lăn lộn, những thiếu thốn, những mệt nhọc, những va chạm với thực tế sứ vụ,
những trăn trở cho người dân, cho cộng đoàn, cho anh chị em đồng bào dân tộc… tất
cả chỉ những ai thật sự dấn thân mới hiểu được phần nào.
Anh là người rất nhiệt tình và quảng
đại. Anh không giữ mình cho riêng mình. Anh không làm việc cách cầm chừng. Anh
dấn thân với một trái tim rộng mở và một tinh thần rất sẵn sàng. Nơi anh, người
ta có thể thấy rõ hình ảnh của một linh mục không chỉ thi hành công việc mục vụ,
nhưng là một người thực sự mang lấy nỗi thao thức của Tin Mừng. Anh không chỉ
hiện diện ở những nơi tiện nghi, nhưng sẵn sàng đến với những vùng khó khăn.
Anh không chỉ lo cho những sinh hoạt bề mặt, nhưng còn muốn gieo mầm đức tin,
xây dựng cộng đoàn, đồng hành với người nghèo, đặc biệt là với anh chị em đồng
bào dân tộc, những người vốn rất cần những người mục tử biết đến với họ bằng
tình thương, bằng lòng kiên nhẫn, bằng sự hiện diện chân thành và lâu bền.
Làm công việc truyền giáo cho đồng
bào dân tộc không phải là chuyện dễ. Đó không chỉ là đi đến một nơi xa. Đó còn
là học cách sống gần, sống cùng, sống giữa. Đó là chấp nhận thiếu thốn, chấp nhận
vất vả, chấp nhận đi chậm với thực tế của con người, chấp nhận gieo mà có khi rất
lâu mới thấy nảy mầm. Đó là một hành trình đòi nhiều lòng yêu mến hơn là tìm kiếm
kết quả tức thời. Và tôi tin anh đã đi con đường ấy bằng chính con người của
anh: chân thành, quảng đại, hết mình, và không quản ngại khó khăn.
Chắc chắn sau này, anh em sẽ còn kể
lại rất nhiều giai thoại về anh, về những chuyến đi, những sáng kiến, những
cách làm việc, những câu chuyện vui buồn trong sứ vụ. Những hoạt động của anh
có thể không phải lúc nào cũng lớn lao theo cách nhìn của người đời, nhưng chắc
chắn đã để lại nhiều âm hưởng, nhiều động lực, nhiều phấn khởi trong lòng anh
em, và trong lòng những người đã từng gặp anh, từng làm việc với anh, từng được
anh phục vụ. Có những con người đi qua đời này không ồn ào, nhưng để lại dấu
chân rất sâu. Tôi nghĩ anh là một người như thế.
Hôm nay, nghĩ đến anh, tôi lại thấy
lời tâm sự của thánh Phaolô trở nên rất gần: “Tôi đã đấu trong cuộc thi đấu cao đẹp, đã chạy hết chặng đường,
đã giữ vững niềm tin”. Có lẽ câu ấy rất hợp với anh. Anh
là người của đường đi, của chuyển động, của dấn thân, của lên đường. Mà thật
ra, nếu nói đúng hơn, con đường của anh dường như chẳng bao giờ hết. Lúc nào
anh cũng muốn đi thêm, làm thêm, mở thêm, tìm thêm một lối mới cho sứ vụ. Nhưng
hôm nay, chính Chúa đã nói với anh: đủ rồi, đôi chân ấy đã mỏi mệt rồi, người đầy
tớ ấy đã vất vả đủ rồi, bây giờ hãy nghỉ ngơi trong bình an của Chúa.
Nghĩ đến đó, lòng tôi vừa buồn vừa
được an ủi. Buồn vì mất đi một người bạn, một người anh em cùng lớp, một người
đã sống rất đẹp với ơn gọi của mình. Nhưng cũng được an ủi vì tin rằng Chúa
không thể quên công lao của những ai đã tận tình phục vụ Người. Chúa không quên
những bước chân rong ruổi của anh. Chúa không quên những Thánh lễ anh đã dâng.
Chúa không quên những hy sinh âm thầm, những nhọc nhằn của đời truyền giáo, những
giọt mồ hôi giữa vùng đất xa, những thao thức cho anh chị em dân tộc, những
tình cảm anh dành cho Dòng, cho Giáo hội, cho sứ vụ.
Vì thế, hôm nay, bên cạnh nỗi đau
và niềm tiếc thương, tôi cũng muốn cùng với anh em tạ ơn Chúa vì cuộc đời của
anh. Tạ ơn Chúa vì đã ban cho Dòng, cho Giáo hội, cho vùng truyền giáo một người
con nhiệt thành và quảng đại như thế. Tạ ơn Chúa vì những gì anh đã sống, đã
làm, đã gieo.
Từ biệt anh, tôi không chỉ nói lời
chia tay, nhưng còn muốn nói lời cảm ơn. Cảm ơn anh vì tình anh em cùng lớp. Cảm
ơn anh vì gương dấn thân. Cảm ơn anh vì những bước chân không biết mỏi trên đường
truyền giáo. Cảm ơn anh vì đã sống một đời linh mục không khép lại trong an
toàn, nhưng mở ra cho sứ vụ. Cảm ơn anh vì đã dành sức lực, tuổi trẻ, lòng nhiệt
thành và cả cuộc đời cho Dòng, cho Giáo hội, và đặc biệt cho anh chị em đồng
bào dân tộc nơi vùng cao nguyên yêu dấu.
Xin anh yên nghỉ trong Chúa. Xin
Chúa, Đấng mà anh đã yêu mến, phụng sự và loan báo, đón nhận anh vào nơi nghỉ
ngơi muôn đời. Và xin anh, từ bên kia sự sống, vẫn nhớ đến anh em chúng tôi, nhớ
đến Dòng, đến Giáo hội, đến những vùng truyền giáo mà anh đã từng gắn bó, để tiếp
tục cầu bầu cho công việc mà khi còn sống anh đã dành biết bao tâm huyết.
Vĩnh biệt anh, người anh em thân
quý.
Đôi chân anh đã mệt rồi. Giờ đây,
xin được nghỉ yên trong Chúa.
Gò Vấp 01/04/2026
Giuse Nguyễn
Cao Luật, OP








