Thứ Bảy, 5 tháng 9, 2026

Chuyện về Đức cha PaulSeitz Kim.

 Người ta thuật lại Đức cha Seitz có lần trên đường từ Sàigòn về Kontum, ngài đã gặp một chiếc xe tư nhân bị panne dọc đường. Những thập niên 50, 60 thế kỷ trước, con đường này còn hoang vắng, còn nhiều thú dữ, trời lại đã về chiều. Gia đình đang lo lắng thì xe đức cha đi tới. Ngài dừng lại hỏi thăm. Người chủ xe, cha gia đình, ngạc nhiên vì nghe ông tây nói tiếng Việt, giọng Bắc Hà Nội rành rọt. Ông miêu tả tình trạng của xe. Đức cha liền kiểm tra máy, rồi lấy tấm lót và chui xuống gầm xe, chỉnh sửa.Sau chừng 20 phút chiếc xe vận hành trở lại. Người chủ xe cảm ơn rối rít, xin địa chỉ đức cha. Mấy ngày sau ông tìm đến tòa giám mục. Ông cảm phục, khi biết đó là giám mục cai quản cả Kontum và BMT. Sau đó ông ta và gia đình xin trở lại đạo công giáo. Trong phòng khách Tòa Giám Mục Kontum em có thể trông thấy, bên cạnh chân dung các Giám mục, có hình của cha Giuse Hoàng Ngọc Minh và cha Théophile Bonnet. Cha Minh bị sát hại trên đường đi thăm giáo dân Sédang ngày 28 tháng 9 năm 1960 tại giáo xứ Kondu, quận Dakto. Đức cha Seitz, giám mục chánh tòa Kontum lúc đó, cần một cha khác thay thế cha Minh. Một linh mục trẻ, Cha Théophile Bonnet (MEP, tên Việt Nam là cha Quý) tình nguyện lên thay. Năm sau ngày 13 tháng 12 năm 1961, ngài cũng bị sát hại tại Kon kơ la, thuộc giáo xứ Kondu. Để ghi nhớ sự hy sinh của 2 cha này, đức cha Seitz đã lập một bệnh viện lớn tại thị xã Kontum đặt tên là bệnh viện Minh-Quý.( Nay là bệnh viện quân đội). Hay như cha Augustino Nguyễn Viết Chung. Tình cờ đọc được trên một tờ báo về cuộc sống của Đức cha Cassaigne, chàng sinh viên Phật tử Nguyễn viết Chung quyết noi gương đức cha. Chàng trở lại đạo Công giáo, đi tu dòng Thánh Vinh Sơn, làm linh mục. Ngài được nhà dòng phát cho mấy áo mới. Nhưng mấy hôm đã thấy ngài mặc áo cũ. Hỏi ra, mới biết ngài đổi cho các thầy, ngài nói các thầy trẻ, đi học, cần áo mới hơn. Nghe nói có lần mọi người thấy cả ngày cha như thẫn thờ, bứt rứt, mãi đến tối mới thấy ngài vui. Thì ra có người tặng cha 5000 đô la. Ngài không biết cho ai được. May quá, ngài biết được một em bé cần mổ tim, ngài cho hết số tiền đó. Ngài phục vụ người phung và sida tại Sàigòn và Kontum nhiều năm trước khi qua đời ở tuổi 62, mới đây tại Sài gòn. Ngài là bạn với cha Quang cùi, ở Yaly, Pleiku. Cha Quang có biệt danh Quang cùi là vì trước khi làm Linh mục, bác sĩ Quang cũng từng giúp trại cùi Bến Sắn cùng với bác sĩ Chung. Nếu muốn biết thêm về cuộc sống đặc biệt của cha Chung, em có thể liên hệ với cha Quang. Cha Augustino Nguyễn Viết Chung “lấm mùi phung”. Mục tử lấm mùi chiên: “Tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào.(Ga 10,10) Có cha ở tận Dakto, mở một cửa hàng nhu yếu phẩm bán bằng giá dưới tỉnh. Ngài xuống tỉnh mua nước mắm, muối, đường, cá khô, mắm tôm, bột ngọt,..bán lại cho giáo dân người sắc tộc, bằng giá mua. Người Kinh bán cho họ giá gấp đôi, gấp ba. Ngài chịu tiền chuyên chở. Làm sao mỗi tháng cửa hàng không lỗ quá 500.000 là coi như có lời rồi. Người Thượng còn đi vào rừng hái măng le về bán. Cha chỉ cho họ cách đắp lò xấy măng, thu gom và gởi về các tỉnh bán cho được giá, giúp giáo dân tăng thu nhập. Đức cha Phạm văn Lộc, trước năm 1975, khi chưa làm giám mục, ngài cũng mua hàng tấn gạo từ Sàigòn về để bán huề vốn, bán thiếu, bán chịu hoặc đổi nông phẩm cho người Thượng. Nghe nói cha Tổng đại diện Nguyễn vân Đông hàng tháng đều đi Qui Nhơn mua mắm. Ngài lại đến các lò mổ heo, mua thịt ba rọi về nhờ người làm mắm xả tặng cho các phụ nữ sắc tộc đang mang thai tại các buôn làng để họ dưỡng thai.Ngài mua tận gốc, tặng tận ngọn cho giá thành hạ.Tưởng như chuyện nhỏ của các mẹ, các chị, của các bà nội trợ. Nhưng phải là “mục tử lấm mùi chiên” mới vào tận xó bếp. Cha Bùi Đình Thân, tuy ở Canada nhưng lòng luôn hướng về Kotum. Hàng năm ngài đều tổ chức đại nhạc hội gây quỹ, lấy tiền gởi về Kontum.Thỉnh thoảng ngài còn mời một số bác sĩ thân quen về Kontum khám bệnh và phát thuốc. Nghe nói đoàn còn mang nhiều dụng cụ y khoa, nha khoa và thuốc về để phục vụ và cố tình để quên lại, khi rời Việt Nam.

Nguồn bài viết : Tuấn Phạm



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét