Thứ Hai, 3 tháng 4, 2023

CON CÒ

 CON CÒ

ST
Con cò lặn lội bờ sông
Cò ơi sao lại quên công mẹ già?
Hỏi rằng ai đẻ cò ra
Mà cò lại bỏ mẹ già không nuôi
Nhớ khi đi ngược về xuôi,
Mẹ đi bắt tép, mẹ nuôi được cò
Những ngày mưa lũ gió to
Công mẹ bắt tép nuôi cò, cò quên,
Vợ con cò để hai bên
Công cha nghĩa mẹ cò quên hết rồi
Cò ơi cò bạc như vôi
Công cha sữa mẹ bằng đồi núi cao.
Cò ơi cò nghĩ thế nào
Mẹ đi bắt tép, thụt vào hố sâu
Nuôi cò, cò lớn bằng đầu
Nhớ khi cò bé bú bầu sữa ngon.
Nhớ khi còn bé cỏn con
Bây giờ cò lớn, cò còn nhớ không?
Vì đâu có cánh có lông
Mà cò đã vội quên công mẹ già
Hỏi rằng mẹ đẻ cò ra
Mà cò lại bỏ mẹ già không nuôi…
(sưu tầm )
Nguồn: Quí Nguyễn.

Tất

CHÚA NHẬT LỄ LÁ: Câu chuyện “Con tắc kè”

 CHÚA NHẬT LỄ LÁ

“Con tắc kè”
Con tắc kè đổi màu
Màu xanh ra màu đỏ
Lòng con người quá nhỏ
Cũng đổi TRẮNG thay ĐEN
Đang hoan hô vạn tuế
Chợt ĐẢ ĐẢO không ngờ
Sao vậy ôi con người?
1/ Có một buổi “RƯỚC KIỆU” hoành tráng tại Gierusalem cách đây hơn 2000 năm
+Chúa Giesu không đi xe “Quái thú – the Beat”, nhưng cưỡi lừa, phương tiện phổ biến thời đó: có người lớn, có trẻ em,có phất lá thay cờ,có trải áo,trải thảm.
+Vâng, dân chúng đón tiếp và tung hô như đón một vị vua, nguyên thủ quốc gia
2/ Nhưng sai rồi, dân không hiểu. Họ không hiểu rằng:
+Chúa Giesu đang tự nguyện đi vào cuộc thương khó…chứ không làm vua trần thế
+Nhưng dân thì miệng tung hô: “chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến”, tay phất lá,tay trải áo
+Nhưng chẳng mấy chốc lại tráo trở,xoay chiều đổi ý,thay lòng đổi dạ: tay nắm đấm, miệng đả đảo:
“Đem nó đi, đóng đinh vào thập giá”
3/ Hôm nay,chúng ta cũng rước kiệu, nhưng đừng bắt chước dân Do thái xưa:
+Đừng hùa theo đám đông,tráo trở,sa sút về đức tin:
-Thấy đám đông vào quán ăn không làm dấu…ta cũng không
-Thấy đám đông ghi “không tôn giáo” ta cũng ghi như họ
+Thấy đám đông “làm bậy” để hưởng lợi ta cũng theo
-Thấy đám đông nói dối, ta cũng nói dối: sống kiểu “tắc kè đổi màu”,lập trường đức tin không vững
4/ Ngày nay chúng ta cũng hiểu sai về một Thiên Chúa trừng phạt như cảnh sát,như thần Hy Lạp Jupiter để rồi sợ hãi; hoặc một Thiên Chúa ủy mỵ kiểu “mẹ gà chiều con – Mère-poule” để rồi nhu nhược”;hoặc một Chúa Kito vẻ vang để rồi hiếu thắng,lên mặt.Triomphalisme-Hiếu thắng.
+Đức Kito đi vào cuộc thương khó để cứu độ, thì đời ta cũng cần đi vào cuộc thương khó như Chúa:
-Chịu thương chịu khó vì chồng
-Chịu thương chịu khó vì vợ
-Chịu thương chịu khó vì cha mẹ,vì con cái, vì người lân cận
-Chịu thương chịu khó vì giáo dân, vì cha sở.
5/ Hôm nay phụng vụ dưới đất dẫn ta đến phụng vụ Thiên Quốc
Khi cầm cành lá trong tay,ta muốn nói rằng:
+Nhờ ơn thánh hóa,ta thuộc thành phần được tuyển chọn “Mặc áo trắng dài,tay cầm cành lá.miệng tung hô Chiên Thiên Chúa
+Hãy đừng để tội lỗi làm ta xa Chúa,xa anh em,tách rời khỏi đoàn người được tuyển chọn
+Đức Kito, Đấng từ trời đến HIỀN LÀNH và KHIÊM NHƯỜNG “cưỡi lừa”. Ta cũng học với Chúa: SỐNG HIỀN,SỐNG LÀNH,SỐNG KHIÊM…đừng cưỡi đầu cưỡi cổ kẻ khác
6/ Hôm nay, chúng ta hãy “ĐI KIỆU”, kèn trống lọng loa, bắt chước dân Do thái phất lá,trảo áo:
+Nhưng: Không phải bằng những chiếc áo vô hồn,chiếc lá chẳng mấy chốc khô héo
+Nhưng: HÃY TRẢI TÂM HỒN KHIÊM TỐN xuống đường,xuống cuộc đời
+Hãy phất cao tinh thần ngay thẳng để sấp mình xuống đón nhận Đức Kito để áo tâm hồn mình, dù hoen ố vì tội, cũng được lòng thương xót Chúa thứ tha. Tqt29
Cành lá phất xanh tươi
Bỗng hóa thành bó roi
Quất vào Chúa vào người
Hành hạ nhau thậm tệ
Người hóa thành đười ươi
Phá vỡ mọi quan hệ
Tệ chi ơi là tệ
Tôn vinh trong nhà thờ
Ngoài nhà thánh chửi bới
Chia rẽ muốn nuốt tươi
Phá vỡ mối tình người
Đâu còn là con Chúa. Tqt29
Kết: “CHÚA NHƯ CÂY GỖ QUÍ TỎA HƯƠNG YÊU NGỌT NGÀO
THẤM VÀO CẢ LƯỠI BÚA ĐỐN NGÃ, NHỰA TUÔN TRÀO”
Nguồn bài viết:
Chia sẻ Chúa Nhật Lễ Lá của cha Gb Trần Quang Truyền .
Không có mô tả ảnh.
Tất cả cảm xú

Thứ Bảy, 1 tháng 4, 2023

KHUÔN MẶT....

 Một bài viết rất hay muốn chia sẻ đến tất cả mọi người.

KHUÔN MẶT....
Mỗi người đều do cha mẹ sinh ra, nhưng khi lớn lên, khuôn mặt sẽ thay đổi dần theo tâm tính của mình. Vậy nên văn hóa phương Đông vẫn cho rằng TƯỚNG DO TÂM SINH là vậy.
Một lần, Tổng thống Mỹ, Abraham Lincoln phỏng vấn một ứng viên nam đến làm nhân viên cho chính phủ. Mặc dù người đàn ông này rất có tài năng nhưng vị Tổng thống vẫn không tuyển dụng.
Người phụ tá thấy vậy liền hỏi Tổng thống nguyên nhân vì sao. Tổng thống nói: “Tôi không thích tướng mạo của người này”.
Người phụ tá không hiểu nên hỏi lại: “Chẳng lẽ một người khi sinh ra đã không được ưa nhìn thì cũng là lỗi của họ sao?”
Tổng thống Lincoln trả lời: “Mỗi người đều do cha mẹ sinh ra, nhưng SAU 40 TUỔI đều phải chịu trách nhiệm cho khuôn mặt của mình!”
Thực sự trong cuộc sống, con người đến tuổi trung niên, thì tướng mạo SẼ LỘ RÕ RA tính cách và phẩm chất của người đó.
-Người có tấm lòng KHOAN DUNG : thì phần lớn sẽ có KHUÔN MẶT PHÚC HẬU
-Người có tính tình HIỀN DỊU: thì tướng mạo sẽ đẹp một cách NHU HÒA THÁNH THIỆN
-Người có tính cách THÔ BẠO LỖ MÃNG : thì tướng mạo sẽ luôn là HUNG DỮ.
-Người có LÒNG DẠ NHỎ MỌN : thì phần lớn sẽ có tướng mạo xấu xí, hai hàng lông mày nhíu chặt.
-Người có tướng mạo lộ ra vẻ đặc biệt trẻ trung và xinh đẹp thì người này nhất định là đơn thuần lương thiện. Đây là do kết quả của quá trình tu dưỡng tâm tính và hành vi phản chiếu lên khuôn mặt.
Cho nên tướng mạo cũng chỉ ra vận mệnh tương lai của người đó.
Nhưng tướng mạo của một người là có thể từng bước cải biến được.
-Đặc biệt, tướng mạo đẹp là do sự quyến rũ từ trong NỘI TÂM. Bất kể phúc báo nào đều là có nguyên nhân, cho nên dung mạo xinh đẹp cũng là có nguyên nhân từ tâm.
Để có tướng mạo đẹp ở tuổi trung niên, hãy thường xuyên tu dưỡng những điều sau:
💚1. THƯỜNG XUYÊN MỈM CƯỜI
Có người nói, mỉm cười là cách để làm nở một bông hoa xinh đẹp nhất ở trên khuôn mặt. Người xưa có câu: “Tay hung không đánh mặt cười”. Nụ cười luôn làm rung động lòng người, khiến mọi người vui vẻ, thân thiết và gần gũi nhau hơn. Nhưng đó vẫn chưa phải là điều quan trọng nhất, điều quan trọng nhất chính là, mỉm cười luôn mang đến cho người khác niềm vui và hạnh phúc, mang đến sự sự chia sẻ về tinh thần. Nếu như trên khuôn mặt thường xuyên nở nụ cười là có thể đem thiện ý truyền đạt cho tất cả mọi người. Đây chính là cách hoàn toàn không phải mất phí tổn mà lại tạo ra được giá trị lớn. Đây chính là phương pháp làm đẹp thuận tiện rất, kỳ diệu nhất.
💚2. KHEN NGỢI NGƯỜI KHÁC NHIỀU HƠN
Ai cũng đều muốn nghe những lời khen ngợi, khích lệ đặc biệt là lời khen ngợi đúng lúc. Các nhà khoa học đã làm một cuộc thí nghiệm đối với nước. Sự kết tinh hình dạng của nước có chịu ảnh hưởng của thanh âm bên ngoài.
Tiến sĩ Masaru Emoto, giám đốc Viện Hado (tổ chức IHM) ở Tokyo, Nhật Bản đã tiến hành thí nghiệm sự biến hóa của nước dưới sự ảnh hưởng của âm thanh tác động bên ngoài và phát hiện: Khi ông phát những ca khúc nổi tiếng của Mozart và Beethoven rồi dùng kính hiển vi quan sát, ông nhận thấy các tinh thể nước sẽ thuận theo những giai điệu đẹp đó mà không ngừng có những biến hóa đẹp mắt.
Nói những lời dễ nghe thì các tinh thể nước cũng tạo thành những hoa văn hết sức đẹp mắt. Khi nói những lời khó nghe thì các tinh thể nước lại chuyển động hỗn loạn, không có trật tự. Vậy nên, nói những lời khen ngợi, khích lệ người khác cũng sẽ làm rung động tinh thần của họ. Và đồng thời, chính những lời thiện, lời tốt đẹp này cũng sẽ khiến bản thân mình càng thêm xinh đẹp hơn.
💚3. NHẪN NHỊN NHIỀU HƠN
TỨC GIẬN ÍT ĐI
-Người mà có khả năng nhẫn nhịn, ít khi tức giận thì sắc mặt sẽ đẹp hơn
-Người xấu xí là do thường xuyên tức giận, oán trách mà thành.
-Người đoan trang trắng trẻo, vẻ mặt rạng ngời, thân thể mềm mại, gặp người, người thích là kết quả của tu nhẫn mà nên.
💚4. LUÔN BIẾT CÁM ƠN
Người biết quý trọng và có lòng biết ơn với hết thảy, từ bông hoa cọng cỏ, từ con người, đồ vật... Thì tự nhiên trong lòng cũng phát sinh một loại cảm tình tốt. Nội tâm người đó lúc nào cũng tựa như NỞ RA một bông hoa thơm ngát hấp dẫn người khác.
Người mà bên trong tràn đầy hương thơm như vậy thì bên ngoài cũng sẽ trở nên xinh đẹp rạng rỡ.
💚5. SỨC MẠNH CỦA TÂM NIỆM
TƯỚNG DO TÂM SINH
Vẻ bề ngoài của một người là liên quan mật thiết với nội tâm bên trong của người đó. Tướng do tâm sinh, cho nên bên trong thiện lành thì bên ngoài sẽ xinh đẹp. Một nhà tâm lý học từng nói: “Tâm tình của một người là như thế nào thì cuộc sống của người đó sẽ là như thế, vận mệnh của người đó cũng sẽ lại giống như thế”. Vì vậy, nếu bạn mong muốn trở thành người xinh đẹp, thì trước hết hãy dùng tâm niệm tốt đẹp để đối đãi với thế gian. Khi đó bạn không những phát hiện ra mọi thứ đều trở nên xinh đẹp mà ngay cả tướng mạo của bản thân mình cũng ngày càng trở nên xinh đẹp.
💚6. Tiếp xúc nhiều hơn với người có tâm hồn đẹp. GẦN MỰC THÌ ĐEN GẦN ĐÈN THÌ SÁNG
Người xưa nói: “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng” là có ý nói rằng, nếu như bạn tiếp xúc nhiều hơn với người tốt, người có tâm tính tốt đẹp thì bạn sẽ chịu ảnh hưởng từ họ, dần dần bạn cũng trở nên giống như họ. Người đẹp không phải chỉ nói đến là vẻ đẹp bề ngoài mà quan trọng hơn là vẻ đẹp của tâm hồn. Người có tâm hồn đẹp thì dung mạo cũng sẽ đẹp!
-Sưu tầm-
Nguồn bài viết: Quí Nguyễn.

Thứ Sáu, 31 tháng 3, 2023

CHUYỆN RẤT NGẮN, NHƯNG LAN TỎA ĐẾN RẤT NHIỀU NGƯỜI…

 CHUYỆN RẤT NGẮN, NHƯNG LAN TỎA ĐẾN RẤT NHIỀU NGƯỜI…

Tôi lên giường ngủ lúc 11 giờ khuya, bên ngoài trời đang có tuyết rơi. Tôi co ro rúc vào trong chăn, cầm chiếc đồng hồ báo thức lên xem thì phát hiện nó đã ngừng hoạt động từ lúc nào, tôi đã quên không mua pin cho nó.
Bên ngoài trời lạnh như thế, tôi quả thực không muốn phải ngồi dậy, liền gọi điện thoại cho mẹ: “Mẹ ơi, đồng hồ báo thức của con hết pin rồi, ngày mai con có cuộc họp công ty, khoảng 6 giờ mẹ gọi điện đánh thức con dậy nhé!”.
Mẹ ở đầu dây bên kia giọng như đang ngái ngủ, nói: “Được rồi, mẹ biết rồi!”.
Sáng hôm sau, điện thoại báo thức vang lên trong lúc tôi còn đang mộng đẹp. Ở đầu dây bên kia, mẹ nói: “Con gái mau dậy đi, hôm nay con còn có cuộc họp đấy”.
Tôi mở mắt nhìn đồng hồ, mới có 5h40, liền cảm thấy khó chịu mà cằn nhằn mẹ: “Chẳng phải con nói 6 giờ mới gọi con dậy sao? Con còn muốn ngủ thêm một lát nữa, lại bị mẹ làm phiền rồi”.
Mẹ ở đầu dây bên kia lặng im không nói gì, tôi cũng cúp điện thoại…
Tôi ngồi dậy rửa mặt, chải đầu rồi ra khỏi nhà. Thời tiết thật lạnh, khắp nơi toàn là tuyết, trời đất chỉ một màu.
Tại ga xe bus tôi không ngừng dậm chân cho đỡ lạnh, trời vẫn còn tối đen như mực, đứng bên cạnh tôi là hai ông bà lão tóc bạc trắng.
Tôi nghe ông lão nói với bà: “Bà xem xem, cả đêm ngủ không yên giấc, mới sáng sớm đã thúc tôi dậy rồi, nên giờ mới phải chờ lâu như thế”.
Năm phút sau, cuối cùng xe bus cũng đã tới. Tôi vội bước lên xe, tài xế là một người thanh niên còn rất trẻ, anh ta chờ tôi lên xe rồi vội vã lái xe đi.
Tôi nói: “Khoan đã! Anh tài xế, phía dưới còn có hai ông bà lão nữa, thời tiết lạnh như thế mà họ đã đợi từ rất lâu rồi, sao anh không chờ họ lên xe mà đã đi rồi?”.
Anh ta ngoảnh đầu lại, cười nói: “Không sao đâu, đó là cha mẹ của tôi đó. Hôm nay là ngày đầu tiên tôi lái xe bus, nên họ đến xem tôi đấy”.
Tôi đột nhiên rơi lệ, nhìn lại dòng tin nhắn của cha tôi: “Con gái, mẹ của con cả đêm ngủ không được, mới sáng sớm đã tỉnh dậy, bà ấy lo con sẽ muộn giờ”…
------------------
Người Do Thái có một câu ngạn ngữ: “Lúc cha mẹ cho con thứ gì, con đều nở nụ cười; lúc con cái cho cha mẹ thứ gì, cha mẹ khóc”.
Cả đời này, người có thể làm cho chúng ta mọi thứ mà không cầu báo đáp chỉ có cha mẹ, vậy nên, dù thế nào cũng đừng phàn nàn họ, hãy thông cảm cho họ, quan tâm tới họ.
Hãy trân trọng từng phút giây bên cha mẹ, bởi không ai biết được khi nào họ sẽ rời xa ta mãi mãi.
Khi cha mẹ còn hãy luôn nở nụ cười, hãy luôn quan tâm chăm sóc tới họ, đừng để cha mẹ mỏi mắt ngóng trông mà không nhìn thấy hình bóng của bạn.
Khi bạn chập chững bước đi, chỉ có cha mẹ là người nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé, dìu dắt bạn đi những bước đầu đời.
Khi bạn cất tiếng khóc chào đời, chỉ có cha mẹ là người hạnh phúc nâng niu bạn trong vòng tay, cũng chỉ có cha mẹ là người ngày đêm bỉm sữa, chăm sóc bạn từng miếng ăn giấc ngủ.
Khi bạn đau ốm, chỉ có cha mẹ là người mất ăn mất ngủ, ngày đêm túc trực bên giường bệnh. Vì bạn, dẫu phải bán đi khối tài sản cuối cùng trong tay, họ vẫn sẵn sàng.
Khi bạn gặp khó khăn trắc trở, hay khi cả thế giới đều quay lưng với bạn, thì cha mẹ vẫn luôn ở bên che chở bạn, vỗ về bạn. Thời gian có thể làm lòng người thay đổi, nhưng vĩnh viễn không thể thay đổi tình yêu cha mẹ dành cho bạn.
NAM GIANG TU
Nguồn bài viết : Hồng Bính.
Không có mô tả ảnh.
NTất cả cảm x

Thứ Tư, 29 tháng 3, 2023

XIN TRỞ LẠI THỦA NGÀY XƯA TINH NGHỊCH *Ngô Đình Châu

 Nhớ tuổi học trò ngày xưa...

XIN TRỞ LẠI THỦA NGÀY XƯA TINH NGHỊCH
*Ngô Đình Châu
...
Lớp tôi, con trai và con gái học chung với nhau, nhưng chia làm hai thái cực rạch ròi. Các chị lúc đó còn nhỏ xíu, đi học mặc áo dài trắng tinh, đi đứng khoan thai nhẹ nhàng. Vào lớp các chị ngồi cái lưng thẳng tắp, tà áo dài xếp lại gọn gàng, nói cười nhỏ nhẻ, dáng điệu giống y như tiểu thư con nhà quan.
Đám con trai chúng tôi, vừa qua thời kỳ " con nít nhỏ", bước sang thời kỳ "con nít lớn", nên trông thật là lổn nhổn. Vào lớp quần áo chỉnh tề được một lát, sau một hồi đùa nghịch, quần áo xộc xà xộc xệch trông rất "nhảm". Có hôm Thầy cô chưa kịp vào lớp, đám con trai bắt đầu làm loạn. Rượt đuổi nhau í ới từ bàn này sang bàn khác, có khi chạy cả lên bảng đen, bục giảng, và ngay cả bàn viết của Thầy nữa, cả đám quậy phá tưng bừng ầm ầm như quỉ sứ. Trong khi các chị thì khác hẳn, họ chụm lại rù rì từng nhóm nhỏ, thỉnh thoảng đưa mắt lườm nguýt sang đám con trai, không biết họ có rủa thầm chúng tôi là đồ con nít hay không nữa.
Không biết tự lúc nào, đám con trai coi các Chị là bậc bề trên "Nhất Thầy Cô- Nhì mấy Chị". Dù cho chúng tôi có ngỗ ngáo đến đâu chăng nữa, thì không bao giờ vô lễ với mấy nàng. Lúc nào cũng gọi bằng "chị" và xưng "tui" một cách nghiêm chỉnh (cũng may mà chưa xưng bằng "em" nếu không thì thật là xấu mặt) Và cũng lạ một điều, các Cô cũng tự coi mình là "bề trên" của chúng tôi, tệ lắm cũng coi là ngang hàng, chứ không bao giờ họ tự hạ mình là "bề dưới" (dẫu có mai sau!!). Xưng hô với tụi tôi, các nàng có hai cách, hoặc là kẻ cả hoặc là bình bình. Chẳng hạn như thế này là ngang hàng:" Châu cho Hiếu mượn cục gôm!" Còn như thế này là bề trên:"Châu chở chị đi học về với nhen!"
Các Cụ có nói "Gái thập tam, Nam thập luc". Có phải câu này ám chỉ, con gái bắt đầu trổ mả từ tuổi 13, con trai nhổ giò bể tiếng từ tuổi 16. Lúc các Cô bắt đầu trổ mả, có lẽ đám con trai chúng tôi là người phát hiện đầu tiên. Có gì lạ đâu, bởi vì chúng tôi "dòm lén" các chị hàng ngày. Tóc các chị càng ngày càng mượt mà óng ả, chứ không xơ xác như râu bắp nữa. Có chị thì mặn mà da bánh ít, có chị thì trắng trẻo tựa như bông bưởi bông lài, có chị khổ sở với cái mụn dậy thì, lúc thoa nghệ lúc dán thuốc cao...
Trong khi đám con trai nhổ giò cao lêu nghêu, ốm nhách như cây mía lau, giọng nói bể tiếng ồ ề như vịt xiêm, lông mép bắt đầu mọc ra lún phún. Còn các chị, giọng nói trong trẻo thánh thót, đặc biệt nhất là các đường cong "uốn lượn" trước sau bắt đầu xuất hiện. Đến năm 16-17, các chị trở mình biến thành thiếu nữ mãn khai rực rỡ. Tội nghiệp, đám con trai biến đổi từ thằng nhóc sang thằng quỉ sứ mắc dịch.
Chao ôi! ông Trời thật bất công, đám con trai với mặc cảm tự ti nên cảm thấy không "xứng đôi" với các chị một chút nào cả. Các chị càng lớn càng xinh đẹp ra, con trai chúng tôi đâu phải là gỗ đá ngây ngô, sao mà không biết điều đó. A ha! chuyện "lửa gần rơm" là chuyện tất nhiên xảy ra rồi.
Nói một cách huỵch toẹt ra, chúng tôi có cả đám thằng "thầm yêu trộm nhớ" mấy chị, nhưng khổ một nỗi, vì mặc cảm, vì nhút nhát, nên chúng tôi không dám bộc lộ ra điều này. Đang đi trong hành lang, gặp các chị đi ngược chiều là con trai lảng sang hướng khác. Đang "dòm lén" các cô mà bị bắt quả tang thì sợ điếng người. Có hôm "làm gan" mon men đến bắt chuyện với mấy chị, nói được vài câu là hụt hơi hết sức, bèn kiếm cớ chuồn thẳng.
Khổ thân đám con trai, có khi tụi tôi ngồi trong lớp, dõng tai nghe các cô đọc thư tình của ai đó gửi cho các cô, rồi bình luận hay phê bình chi chi đó, sau đó rú lên cười. Chúng tôi nghe mà thất kinh hồn vía, cũng may không phải là thư của chúng tôi, nếu không thì chắc phải độn thổ. Tội nghiệp, trong đám cũng có thằng thức đêm thức hôm để viết nên những lá thư tình lâm li lai láng, định gửi cho ai đó, nhưng nghĩ lại rồi thôi. Nghĩ đến cái cảnh, các nàng lôi lá thư của mình ra "mần thịt" thì cũng đủ khiếp vía. Các chị thiệt ác ghê.
...
Các nàng khi nói chuyện với con trai thì phải giữ khoảng cách, nếu đứng gần quá thì dễ bị coi là quá thân mật. Con trai có rủ đi uống sinh tố hay ăn chè... nếu lần đầu thì phải khéo léo từ chối, dù cho trong lòng rất thích (ăn). Đợi lần sau, nếu được mời nữa thì có thể OK, nhưng nhớ ăn uống phải nhỏ nhẹ, và nhớ là chừa lại cở một phần ba ly chè, cho đúng điệu tiểu thư, chứng tỏ ta đây không phải là hạng đói khát.
Khi quen biết biết đến độ thân tình, con trai có mời đi xi nê,
nếu các nàng ưng ý thì nhớ dắt theo nhỏ bạn, để phía "đối tác"
không thể "làm ăn" gì ráo trọi. Các tiểu thư tuyệt đối không được gọi đám con trai bằng anh và xưng em, nghe sao "lả lơi" quá. dễ bị hiểu lầm. Trước mặt thì gọi bằng "ông" hay bằng tên, sau lưng thì gọi bằng "thằng". Nếu các nàng phải leo lên xe gắn máy cho con trai chở đi, thì ngồi xa ra chừng nào tốt chừng ấy, nhớ vịn yên xe cho thật chặt, để phòng ngừa chiêu thức "vừa chạy vừa thắng", cả lũ con trai, đứa nào cũng "ma quái" như nhau.
Tiểu thư khi ngồi ăn uống trước mặt con trai, phong thái còn nhiêu khê hơn nữa. Trước hết phải tạo dáng ngồi cho đẹp, cái lưng thẳng băng, hai đùi khép lại. Dù đói cồn cào cũng không được gắp lia gắp lịa, trông quá bình dân, chìa đủa gắp từng miếng nhỏ, cho vào miệng nhai từ tốn, không được phát ra tiếng nhai lách chách nghe rất thô, không được độn thức ăn hai bên má, trông rất khỉ. Khi muốn nói chuyện thì phải nuốt thức ăn cho trống miệng rồi mới nói, nếu không thức ăn rơi ra ngoài sẽ rất ngượng...
...
Con trai thời đó còn mang nặng tính sự nghiệp "không công danh thà nát với cỏ cây" Đàn ông chưa có sự nghiệp, hình dáng trông rất "hèn". Nên chưa đủ tự tin để "động đậy" đến các nàng (Trời ơi! quá là ngu, chờ các anh nên sự nghiệp thì đám con gái chúng tôi đã hết thời xuân sắc).
Phía con gái thì ngược lại, các nàng mong trao thân gửi phận cho những người có sự nghiệp, đám con trai chung lớp chung trường chỉ đáng gọi bằng "em cưng".
Nam tài, Nữ sắc: có nghĩa là con trai phải có tài, con gái phải có sắc. Khổ một nổi, cái tài của con trai thường phát triển rất muộn, thường thường thì cũng phải ngoài 30. Trong khi "sắc nước hương trời" chỉ kéo dài từ 17 đến 25, sau đó là coi như đã "qua cầu" Sự tréo ngoe đó cũng đủ đẩy đám con trai con gái về hai hướng khác nhau, "đường đời xa vạn nẻo"...
...
NGÔ ĐÌNH CHÂU
(Trích đoạn "XIN TRỞ LẠI THỦA NGÀY XƯA TINH NGHỊCH" của Ngô Đình Châu
Nguồn bài viết: Thu Hương
Có thể là hình ảnh về 4 người và mọi người đang đứng
Tất cả cảm xú

Thứ Ba, 28 tháng 3, 2023

CHA TÔI.

 Bùi Nhật Lai

Một ngày nọ, Cha tới mượn tiền tôi. Cha nói :
-"Sức khỏe Cha không tốt, cần phải tới bệnh viện để kiểm tra tổng quát."
Vậy nên tôi đã gửi tiền cho Cha.
Không ngờ, chưa được bao lâu, Cha lại gọi điện tới, nói muốn mua một chiếc xe điện 3 bánh. Tôi lưỡng lự một lúc, Cha dường như nghe thấy sự do dự của tôi bèn nói:
-"Con cho Cha một nửa, Cha tự bỏ ra một nửa, đem bán mấy con dê nhà nuôi”.
Nghe thấy vậy, tôi liền mềm lòng. Mấy năm gần đây, Cha tôi đã nuôi hơn chục con dê, nuôi lớn rồi lại đem bán để trang trải chi tiêu hàng ngày. Sau khi Mẹ tôi mất đi, tôi muốn đón Cha lên thành phố ở chung, Cha quyết không chịu đi.
Thằng em trai đang sống ở thị trấn cũng muốn đón Cha tới, nhưng Cha nói đã quen với cuộc sống ở quê, quen với những người trong thôn nên không muốn rời đi.
Không có cách nào thuyết phục, đành theo ý Cha. Tuy nhiên, muốn biếu Cha chi phí sinh hoạt hàng ngày ông cũng không lấy, lần nào cũng nói, cuộc sống thôn dã đơn giản, chi phí ít, cũng không tiêu gì. Mà bây giờ… chuyển tiền cho Cha, nhưng tôi vẫn cảm thấy có gì đó không đúng.
3 tháng trôi qua, tôi quyết định đưa con gái về nhà thăm Cha.
Cửa nhà khóa, chú hàng xóm nói Cha tôi đang đi chăn dê. Tôi bèn dắt con gái xuống dốc, từ xa đã nhìn thấy đàn dê, tới gần mới thấy Cha đang ngồi ngủ bên gốc cây, bên cạnh trải một tấm vải, trên tấm vải có một cái bánh đã ăn được một nửa, một túi dưa muối nhỏ, còn có một bình nước… Trong lòng chợt thấy chua xót, tôi liền gọi:
-"Cha ơi”!
Cha giật mình tỉnh giấc, hồi lâu sau mới nói:
-"Con bé này, sao về nhà mà không báo trước?”.
Con gái tôi liền dành nói trước:
-"Mẹ con nói muốn cho ông ngoại một bất ngờ”.
Cha tôi thực sự rất vui mừng, không nói thêm với tôi điều gì, chỉ kéo cháu gái tới làm quen với bầy dê bảo bối của mình. Một bầy dê nho nhỏ có trên chục con, Cha tôi vui vẻ nói:
-"Đợi thêm một khoảng thời gian nữa có thể bán được rồi, chắc chắn sẽ bán được rất nhiều tiền! Bây giờ giá dê đang tăng”.
Về tới nhà, trong sân có chút bừa bộn, chiếc xe 3 bánh Cha tôi đã đi nhiều năm nằm ở một góc sân.
Tôi thuận miệng liền hỏi:
-"Cha, chiếc xe 3 bánh Cha mới mua đâu rồi?”.
Ông bối rối trả lời:
-"Cha… vẫn chưa mua! Nghe người ta nói tháng sau giá sẽ giảm”.
Trong lúc tôi dọn dẹp ngoài sân, nghe thấy Cha gọi điện cho thằng em trai nói:
-"Chị gái con về nhà, tối nay con cũng về nhà cùng ăn cơm đi!”.
Sau đó Cha còn dặn nhỏ một câu:
-"Mua thêm nhiều đồ ăn ngon nhé”!
Tôi định nói vài câu, rồi lại thôi. Hồi trước, tôi luôn để ý tới sự thiên vị của cha mẹ. Bởi vì sự đố kỵ lúc còn nhỏ, mà tôi luôn xa cách thằng em trai, sau đó thì giận dỗi quyết định thi vào một trường đại học thật tốt, cuối cùng có thể hãnh diện rời khỏi nhà.
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi vào làm việc ở một công ty nước ngoài khá tốt, còn em trai tôi miễn cưỡng cũng học xong trung cấp nghề, trở thành một công nhân làm trong một dây chuyền lắp ráp tại thị trấn, thằng út lại càng ngưỡng mộ và tôn kính tôi hơn.
Buổi chiều, thằng em trai mang theo con về nhà, còn mua rất nhiều đồ. Cha tôi đích thân xuống bếp, cùng với em trai làm rất nhiều món ngon, đều là những món tôi ưa thích. Lúc Mẹ tôi còn sống, Cha tôi chưa từng nấu ăn. Thật kỳ lạ là mỗi món ăn Cha làm đều giống y như mùi vị thức ăn Mẹ nấu. Ăn từng miếng, tôi dường như sắp khóc.
Buổi tối, tôi ngồi nói chuyện với Cha trong sân, chỉ là không ngờ tới, ông vòng vo một hồi lâu, nói từ chuyện trong thôn, nói tới việc lúc còn sống Mẹ tôi muốn xây lại nhà,… cuối cùng mới nói tới vấn đề chính:
-"Các con, nếu như không quá khó khăn, có thể… con biết đấy, thằng em của con…”
Tôi ngắt lời ông, hỏi:
-"Cha, sửa nhà cần bao nhiêu tiền”
Trong lòng tôi, đột nhiên có một nỗi buồn không thể diễn đạt bằng lời.
-"Khoảng, khoảng 200 triệu …..”
Giọng của ông nhỏ lại, liền lập tức bổ sung
-"nếu bán được bầy dê cũng sẽ được vài chục triệu”.
Tôi ngạc nhiên một lúc, 200 triệu với tôi cũng không phải là con số nhỏ, tôi ngập ngừng nói: -"Cha, đợi con về nhà tính lại rồi nói, cũng không phải vấn đề quá lớn”.
Ông cúi thấp đầu nói:
-"Con gái, làm khó con rồi. Con xem có thể được bao nhiêu, Cha già rồi, sẽ không tiêu tốn khoản nào nữa….”.
Tôi cười nhẹ. trong ánh trăng mờ ảo, chắc chắn Cha không thấy được sự cay đắng trong nụ cười đó.
Bàn bạc với chồng về chuyện của Cha, cả nửa ngày, anh ấy cũng không nói gì, chồng tôi không phải một người nhỏ mọn, nhưng năm nay, tình cảnh của anh ấy còn tệ hơn tôi. Chồng tôi mở một công ty xuất khẩu nhỏ, bây giờ đến tiền lương cũng trở thành vấn đề.
Cuối cùng anh ấy nói:
-"Em đưa tiền cho Cha đi, chúng ta tự thắt chặt chi tiêu chút, vẫn có thể chịu được”.
Nửa tháng sau, khi tôi chuyển tiền cho Cha, tôi gặp được một NGƯỜI HỌ HÀNG tới thành phố làm việc, trong lúc trò chuyện tôi liền thuận miệng hỏi:
-"Nhà của con đã bắt đầu sửa lại chưa ạ”?
Ông ấy hơi ngạc nhiên:
-"Không thấy Cha con nói tới việc sửa lại nhà!”nghĩ một lúc người đó nói:
-"Đúng rồi, Cha con đem dê bán hết rồi, giúp em trai con mua một chiếc xe giao hàng nhỏ, em trai con không còn làm ở chỗ cũ nữa, đã tự lái xe đi giao hàng rồi. Kiếm được kha khá...".
Trái tim tôi giống như bị ném vào băng vậy, cảm thấy thực sự lạnh lẽo.
Hoá ra Cha đã nói dối tôi, từ đầu tới cuối luôn đứng về phía thằng em trai, thiên vị tới mức nói dối tôi lấy tiền giúp đỡ nó, không thể oán hận Cha nhưng có bao nhiêu bất mãn chính tôi cũng không rõ.
Về tới nhà, tôi không thể chịu đựng được nữa, nhốt mình trong phòng vệ sinh, vừa mở nước vừa khóc một trận.
Vài ngày sau đó, tôi đều không chủ động gọi điện thoại cho Cha. Cuối cùng cũng làm Cha gọi trước, tôi chỉ trả lời lấy lệ, Cha cũng đành phải cúp máy. Nhưng không ngờ rằng, đó lại là lần cuối cùng tôi được nghe giọng của Cha.
3 ngày sau, tôi nhận được điện thoại của thằng em trai, nói rằng Cha đã qua đời rồi, vì bị nhồi máu cơ tim... bỗng nhiên nhớ lại cuộc điện thoại 3 ngày trước, những lời dặn dò vụn vặt cùng sự lạnh lùng của tôi, khiến tôi không thể nhớ nổi.
Lập tức trở về nhà, lần đầu tiên tôi và thằng em trai ôm nhau khóc, lúc Mẹ mất tôi vẫn có thể dựa vào vòng tay Cha, còn bây giờ... tất cả những oán trách đối với Cha đều bị sự ra đi đột ngột này làm tan đi hết, chỉ còn sự đau thương bao trùm lấy tôi.
Sau khi lo liệu xong hậu sự của Cha, lúc rời đi, thằng em trai tiễn tôi tới bến xe rồi nói:
-"Chị gái, hãy thường về nhà nhé, Cha Mẹ đều không còn, nhưng nhà của chúng ta vẫn còn".
Một câu nói đó đã khiến cho tôi vốn đã khóc tới cạn nước mắt lại dâng lên dòng lệ. Nắm tay thằng em trai tôi dặn dò nó giữ gìn sức khỏe rồi lên xe đi. Tôi đã nghĩ rằng, có thể sau này tôi sẽ không thường về nơi được gọi là nhà của chúng tôi nữa!
Trải qua vài ngày, tôi mới có thể bình tĩnh lại sau việc Cha qua đời...
Nhưng cuộc đời con người, quả thật là hoạ vô đơn chí, chuyện bất hạnh lại tiếp tục xảy tới, công ty của chồng tôi gặp sự cố, anh ấy bị khách hàng LỪA MẤT toàn bộ tài sản.
Chồng tôi lúc đó gần như sụp đổ, từ một người không bao giờ uống rượu lại thành kẻ say sưa tối ngày. Tôi vô cùng lo lắng, sốt ruột, lại không có cách nào có thể giúp đỡ, suy nghĩ một đêm, cuối cùng quyết định bán nhà.
Trưa ngày hôm đó thằng em trai gọi điện tới
Sau khi Cha mất, thằng em ngược lại rất thường xuyên gọi điện thoại tới. Tôi không có tâm trạng nói chuyện với nó, nó cũng hiểu được sự nôn nóng của tôi, nhẫn nại hỏi, tôi cố gắng mới nói được hết cho thằng út nghe.
Không ngờ được rằng, em trai tôi ngồi tàu hỏa, sáng hôm sau liền tới, Em bước vào nhà không nói gì hết, từ trong tay lấy ra một xấp tiền.
-"Chị, đây là 500 triệu, không nhiều, dùng giải quyết trước đã".
Tôi vô cùng ngạc nhiên hỏi:
-"Tiền này em lấy ở đâu?".
-"Dạ. Một phần từ mấy tháng nay em chở hàng kiếm được 300 triệu, nhà trên thị trấn không được bao nhiêu, chỉ có điều có được từng này..."
Tôi cảm động, cầm tiền đưa lại cho em trai, nói:
-"Chị không thể cầm tiền của em".
Nó vội vã nói:
-"Chị gái, năm ngoái xưởng đóng cửa, em và vợ bị mất việc, muốn có một chiếc xe chở hàng nhưng không có tiền, chị đã đưa ba 400 triệu, nói Cha đưa cho em, còn dặn Cha không được cho tụi em biết là tiền của chị".
Tôi ngây người, em trai nói tiếp:
-"Cha nói, hồi nhỏ, đều là chị nhường em, bởi vì em là em, bây giờ em phải bảo vệ chị, bởi vì chị là con gái. Cha còn nói, tới lúc Cha không còn nữa, em chính là nhà của chị...".
-"Cha ơi!"
Tôi quay đầu, nước mắt rơi xuống như mưa. Tôi là đứa con bất hiếu! SAO LẠI KHÔNG HIỂU cho sự khổ tâm của Cha.
Cha đã biết trước không còn sống được bao lâu, lại càng biết tôi vốn là đứa kiêu ngạo, ngay cả người thân CŨNG SẼ không nhờ vả dựa dẫm, chính vì vậy đã để lại sự yêu thương, dành cho tôi sau này.
Lúc đầu, khi Cha mượn tiền tôi, trong lòng Cha đã biết khó xử, đã phải dùng bao nhiêu dũng khí. Nhưng Cha vẫn làm vậy, chỉ để khi ông mất đi, chúng tôi còn có chỗ dựa, còn có người thân.
Thì ra đứa con mà ông YÊU THƯƠNG NHẤT lại chính là tôi. Tôi quay lại ôm lấy em trai, không thể nói một lời nào, chỉ ôm thật chặt nó.
Giây phút này, Cha tôi đang ở trên thiên đường cũng cảm thấy an lòng, bởi vì đứa con được sống trong tình yêu của ông MÀ HOÀN TOÀN KHÔNG BIẾT, cuối cùng đã hiểu được tất cả.
CHA ƠI!!!
Nguồn : Quí Nguyễn.
Có thể là ảnh chế về văn bản cho biết 'Nghèo đói Tương fa tươi sắng Cha'
Tất cả cảm x