Hiển thị các bài đăng có nhãn Suy Niệm.. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Suy Niệm.. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 20 tháng 3, 2025

Chúa Nhật 3 Mùa Chay năm C

 Chúa Nhật 3 Mùa Chay năm C

Xh 3,1-8.13-15: Ta là Đấng Hiện Hữu – “Ego eimi hoôn”
Đấng Hiện Hữu sai tôi đến với anh em. Đó là Danh Ta, các ngươi sẽ dùng mà kêu cầu đến muôn đời
1Co 10,1-6.10-12: Đời sống của dân Israen trong sa mạc được chép lại để dạy ta
Phần đông họ sống không đẹp lòng Chúa, và họ đã quỵ ngã. Chúng ta đừng chiều theo dục vọng, đừng lẩm bẩm kêu ca. Ai tưởng mình đứng vũng, coi chừng kẻ ngã
Lc 13,1-9: Nếu các ông không chịu sám hối, các ông sẽ chết như vậy
Người kia có cây vả trong vườn nho. Ông tìm trái mà không thấy…và muốn chặt đi. Người làm vườn nói: Xin để một năm nữa, tôi vun xới, may ra có trái. Nếu không, ông sẽ chặt đi
1/ Báo chí, truyền thông đưa tin kinh hoàng:
+Sóng thần làm chết nhiều ngàn người: ngày 11.03.2011, sóng thần Nhật chết 15.892 người
+Động đất, lũ lụt chết cả ngàn người: ngày 27.12.2010, động đất ở Chile 700 người chết
+Covid chết cả mấy triệu người +Chiến tranh ở Ukraine chết cả chục ngàn người, nhà cửa đổ nát
2/ Một câu hỏi đặt ra: Vì sao Chúa để cho như vậy? Hoặc do Chúa phạt? Tai họa bởi đâu? Luật nhân quả?
+Hôm nay, có 2 bản tin trong Tin Mừng: Philato hạ sát nhóm người Galile nổi loạn; tháp Siloe đổ, chôn sống 18 người. Có người bảo: họa đâu tội đó. Kẻ khác bảo: Chúa phạt. Dân chúng qui tội cho nạn nhân.
+Nhân dịp này, Chúa nói với chúng ta: “Nếu chúng ta không ăn năn trở lại thì chúng ta cũng sẽ chết tất cả, không phải chết đất đè, không phải chết đụng xe…nhưng chết đời đời.
3/ Việc HOÁN CẢI, việc trở lại là vấn đề sinh tử của mỗi người. Chúa còn nhấn mạnh trong dụ ngôn cây vả: lá nhiều đẹp mắt mà không quả. Thánh Phaolo cũng kêu gọi sự hoán cải và sống gương mẫu. Ngài còn cảnh báo: “Ai tưởng mình đứng vững, hãy ý tứ kẻo ngã…đừng chiều theo dục vọng, đừng lẩm bẩm kêu ca”(1Co10,6). Và “luôn lấy Danh Chúa mà kêu cầu từ đời nọ đến đời kia” (Xh 3,15)
+Ba năm rồi, thậm chí nhiều năm có đạo rồi mà ta chẳng có quả sự sống, quả bác ái, quả yêu thương!
+Ba năm rồi, nhiều năm rồi…cuộc đời vẫn chỉ toàn có lá, chỉ có bề ngoài mà không có bề trong
+Lẽ thường là bị chặt đi, quăng vào lửa…nhưng lòng khoan dung của Chúa trì hoãn… may ra có trái
+Chúa cho chúng ta sống thêm chuỗi ngày năm tháng…để MAY RA có trái, nếu không thì ném vào lửa
4/ Bạn và tôi thường có suy nghĩ như thế này: Tai họa, tai nạn, xui xẻo là hình phạt do tội mà ra…và nếu tôi “may mắn” như thế này là vì tôi không phạm tội gì ghê gớm, thậm chí tôi “vô tội”.Kẻ gặp tai họa là do trời phạt. Nếu “họa đâu tội đó” thì giải thích thế nào khi một em bé trong trắng lại gặp nạn, hoặc “ở hiền ra cóc, ở độc ra tiên”? Chúa nói: “KHÔNG PHẢI NHƯ THẾ ĐÂU”. Không phải ại bị chết vì tháp đè, xe cán, động đất, sóng thần...là “họ mắc tội đâu”, NHƯNG nếu các ông, các bà KHÔNG CHỊU SÁM HỐI thì cũng chết như vây. Không phải cái chết đời này, mà cái CHẾT ĐỜI ĐỜI. Chuyện mình không lo, lo chuyện người!
5/ Quan niệm một Thiên Chúa “báo thù”, nguyên nhân sự dữ, là một sai lầm nghiêm trọng về thần học. Thiên Chúa không trừng phạt ai, vì Thiên Chúa là Tình Yêu, Thiên Chúa là Sự Sống. Tội không phải đơn thuần là phạm một quy định về luân lý, nhưng tội là chống lại sự sống, chống lại tình yêu, tức là chống lại chính Thiên Chúa. Đừng thấy một người chết vì điện giật rồi nguyền rủa người phát minh ra điện. Mọi sự tốt lành đều bởi Chúa. Chúa bao dung và chờ đợi ta hoán cải “cứ để nó lại năm nay nữa...may ra sang năm có trái”
+Thiên Chúa là “Đấng Tự Hữu”, tự mình hiện hữu và làm cho muôn vật hiện hữu (Xh 3,14)
6/ Nếu cây vả là chính tôi, thì cây vả đó có trái không? Hay chỉ toàn có lá? “Cây vả đời ta” chỉ toàn có lá, tức là có đạo mà không sống đạo; đọc kinh nhiều, đi lễ nhiều mà không có “thánh lễ nối dài” trong đời thường. Cây vả phải có lá xanh “đẹp mã” và phải có trái thơm ngon là ĐỨC TIN KÈM VIỆC LÀM (Gc 2,22)
+Là thực hành Lời Chúa, không nghe suông (Gc 1,22)
+Là kiềm chế miệng lưỡi (Gc 1,26)
+Là đạo đức tinh tuyền (Gc 1,27)
+Là thăm viếng và giữ mình khởi vết nhơ của thế gian (1,27)
+Là kính trọng người nghèo, không khinh dể họ (Gc 2,6)
+Là hối cải sinh trái tốt (Lc 3,8-9). Không sinh quả tốt đều bị chặt đi, quăng vào lửa
+Là sinh trái nhiều (Ga 15,2.5.😎, tức là gắn liến với Thầy Giesu, là ở lại trong Thầy, là thành môn đệ Thầy
+Và bền vững, tồn tại (Ga 15,16), hoa trái yêu thương yêu nhau
7/ Cuộc đời ta không những được chủ vườn là Cha trên Trời chăm sóc “vun xới, bón phân” với bao ân huệ để ta sinh hoa trái
+Hoa trái ở đây là tình thương vợ chồng dành cho nhau
+Là tình thương và lòng hiếu thảo của con cái dành cho cha mẹ
+Là sự kính trọng của học trò dành cho thầy cô, sự thân thương dành cho bạn bè
+Là lòng tốt, sự cống hiến cho Giáo Hội, cho xã hội
+Là sự nhẫn nại, bao dung dành cho người xấu với hy vọng “sang năm” họ sẽ tốt hơn
8/ KẾT: Hoán cải, métanoia, là vấn đề sinh hoặc tử. Mùa Chay là mùa thay lòng đổi dạ. Hoán cải cần phải kèm theo việc tin vào Tin Mừng. Tin và sống theo Tin Mừng là “có lá đẹp và có quả ngọt”
+Câu chuyện: Ma quỷ có lần phàn nàn với Chúa. Sao Ngài ăn ở bất công. Tôi phạm tội một lần mà Ngài phạt cả đời. Loài người phạm đi phạm lại thì Ngài tha hoài. Chúa nói: Nhưng nhà ngươi có bao giờ sám hối hoán cải đâu!
+ “Cây vả của tôi ơi
Sao chỉ toàn có lá
Trái ngọt yêu thương đâu?
Đức tin chưa thấm sâu” tqt31
Nguồn bài viết: Lm. Trần Truyền Quang.

Thứ Ba, 11 tháng 2, 2025

Xin giới thiệu Chúa cho mọi người. . .

 Xin giới thiệu Chúa cho mọi người. . .

Chúa là Đấng từ bi và nhân hậu,
Người đại lượng và chan chứa tình thương,
Người không xử với ta như ta đáng tội,
không trả cho ta theo lỗi của ta.
Như người cha xót thương con cái mình,
Chúa xót thương những kẻ kính sợ Người
Vì Người biết chúng ta được dựng nên
bằng gì.
Người vẫn nhớ chúng ta là cát bụi !
(Tv 102)
Đây là bài hát mình rất ưa hát, hát một mình, hát từ lâu lắm rồi, từ khi còn trẻ, rồi càng già càng thích hát hơn. Mình cảm thấy tâm hồn thật bình an khi biết Thiên Chúa mà mình tôn thờ và hết dạ mến thương là Đấng từ bi và nhân hậu.
Vì kiếp người ai cũng mang thân phận tội lỗi và lẽ dĩ nhiên là trong đó có bạn và có mình. Nếu mà Chúa xét tội thì không ai trong chúng ta đứng vững được đâu !
Ngoài bài hát này, mình cũng rất thích hát những bài như : Chúa là gia nghiệp đời con, xin Ngài bảo toàn thân con . . . Mình cũng rất thích hát bài : Lạy Chúa, con đường nào Chúa đã đi qua, con đường nào Ngài ra pháp trường. . . Thánh Giá nào Ngài vác trên vai, đau thương nào phủ kín tâm tư, đường tình đó Ngài dành cho con . . . Mỗi lần nghe ca đoàn hát những bài này là mình hát hết ga luôn có lúc hát lạc giọng làm ai cũng ngó mình ! Mình không được giỏi nhạc nên nó mới như vậy !
Xin trở lại chủ đề của bài : Chúa là Đấng từ bi và nhân hậu :
Trong đời ai cũng thích có bạn tốt. Bạn tốt là của cải tinh thần rất quý giá. Các bậc cha mẹ nên chọn bạn tốt cho con cái mình.
Thiên Chúa từ bi và nhân hậu sao ta không kết bạn tâm giao và đem con cái mình trao gửi cho Chúa ? Chúng ta đã giới thiệu Chúa cho con cái mình như thế nào ? Chúng ta đã giới thiệu Chúa cho những người chưa tin sống gần ta như thế nào ?
Thánh Phaolo từ là một người đi lùng sục bắt bớ đạo rồi lại hăng say thí mạng đi giảng cái đạo mình từng bắt bớ đã nói một câu mà mọi người chúng ta nên ghi nhớ trong lòng :
“Tôi biết tôi đã tin vào ai.” (2Tm 1,12)
Thánh Phaolo không có lẩm cẩm đâu, trái lại Ngài là một người rất thông minh.
Xin cho con tin :
CHÚA LÀ ĐẤNG TỪ BI VÀ NHÂN HẬU.


Chủ Nhật, 9 tháng 2, 2025

GIEO CÁI GÌ THÌ GẶT CÁI ĐÓ.

 GIEO CÁI GÌ THÌ GẶT CÁI ĐÓ.

Làm việc tốt thì phải “tình nguyện” mất 3 thứ :
* Tình nguyện mất cái thứ nhất: mất TIỀN.
* Tình nguyện mất cái thứ hai : mất GIỜ.
* Tình nguyện mất cái thứ ba : mất SỨC
Tâm sự :Những ý tưởng này được lấy từ dụ ngôn người Samari nhân hậu theo Tin Mừng thánh Luca : 10,25-37.
Tình nguyện là tự ý chứ không bị ép buộc.
Ông Samari là người ngoại đạo đã tự nguyện mất tiền, mất giờ, mất sức cho nạn nhân ông gặp dọc đường.
Thầy tư tế và ông Lêvi là các chức sắc trong đạo Do Thái, cũng thấy như vậy mà làm ngơ, giả điếc bất chấp lời kêu cứu van nài của nạn nhân. Có thể nạn nhân này là người Do Thái và có đạo.
Chính Chúa Giêsu đưa ra dụ ngôn này và đã cố ý nêu gương tốt của một người “ngoại đạo” để dạy chúng ta, nhất là những người có đạo.
Thêm một ý : Đường từ Giêrusalem xuống Giêrico là đường đèo khá nguy hiểm vì có kẻ cướp như chúng ta thấy. Ai cũng sợ kẻ cướp. Cũng có thể thầy tư tế và thày Lêvi sợ kẻ cướp nên không dám dừng lại. Chắc chắn ông Samari cũng biết điều này. Như vậy là ông liều mình để cứu người.
Vậy là thầy tư tế và ông Lêvi hôm ấy không mất gì cả.
Chúa Giêsu khuyên chúng ta bắt chước làm như người ngoại đạo.
Thật sự mà nói thì làm việc xấu cũng mất ý chang : Vì nhậu nhẹt say sưa cũng mất tiền, ngồi cờ bạc suốt ngày cũng mất giờ, đi bắt trộm chó cũng nguy hiểm và mất sức chứ.
Gieo cái gì thì gặt cái đó thôi. Luật đời cũng thế mà luật Trời cũng vậy. Nhân Quả là luật cả trên trời dưới đất. Không thấy lúc này thì sẽ gặp lúc khác.
Làm việc tốt sẽ hái trái tốt, làm điều ác sẽ gặt trái xấu. Người ngoại đạo, người có đạo cũng như nhau. Đó là xét theo tinh thần của bài dụ ngôn này. Vậy là vào ngày Chúa phán xét, người Samari ngoại đạo sẽ nghe Chúa bảo hãy vào hưởng hạnh phúc dành cho con vì xưa Ta khốn đốn anh đã giúp Ta, và thầy tư tế sẽ nghe Chúa bảo cút khỏi mặt Ta vì xưa Ta khốn đốn kêu xin ngươi giúp, mà ngươi đã làm ngơ.
Xin Chúa cho mỗi người chúng con biết quan tâm đến những khó khăn của anh em mình.
Xin Chúa nhậm lời chúng con. AMEN
Nguồn bài viết: Lm.Phêrô Nguyễb Văn Đông.


Thứ Bảy, 18 tháng 1, 2025

CN 2 TN C

 CN 2 TN C

Is 62,1-5: Ngươi sẽ không còn là kẻ bị ruồng bỏ...mà là kẻ Ta ưa thích...Chồng sẽ vui vì vợ, Ta sẽ vui vì ngươi
1Co 12,4-11” : Thánh Thần ban ơn riêng cho mỗi người theo qui định để phục vụ cộng đoàn
Ga 2,1-12: Ngày thứ Ba có tiệc cưới tại Cana..Họ hết rượu rồi...Người bảo gì thì làm theo. Nước hóa thành rượu
1/ Thiên Chúa hứa KẾT HÔN với dân Người
+Sau mầu nhiệm Chúa Hiển Linh và biến cố Chúa chịu phép rửa, Đức Giê-su bắt đầu công việc xây dựng Nước Trời.
+Cựu ước loan báo việc ĐGS thực hiện. Tiên tri Isaia (Is 6,1-5) trình bày một Thiên Chúa yêu thương dân Người: Israen không còn bị bỏ rơi nữa, nhưng sẽ trở nên “cô dâu”, vị hôn thê lý tưởng của Thiên Chúa Tình Yêu. Dân Tân Ước là chúng ta cũng thế: Thiên Chúa vui thích ở giữa dân Người. Chúa hiện diện trong tiệc cưới ở Cana, hình ảnh tiệc Nước Trời.
+ Phụng vụ hôm nay, mở đầu bằng chữ : “Ngày thứ BA có tiệc cưới ở Cana”. Có sự hiện diện của Đức Maria, Chúa Giê-su, và các môn đệ như một gia đình, một cộng đoàn nhân loại. Mẹ Maria hiện diện giữa loài người để đón tiếp “Ơn Chúa viếng thăm”. Mẹ chuyển cầu cho chúng ta. Mẹ nói “HỌ HẾT RƯỢU RỒI...NGƯỜI BẢO GÌ THÌ LÀM THEO”. Phần chúng ta, cũng hãy nghe và làm theo như thế. Mẹ nói: con hết rươu rồi phải không(?)...Người bảo gì hãy làm theo. Hãy tuân giữ giáo huấn, lề luật của Con Mẹ.
2/ TIỆC CƯỚI CANA.
1. “Ngày thứ BA có đám cưới”.
+ Con số 3 nói lên tín điều Một Chúa Ba Ngôi.
+Con số 3,ngày thứ ba, nhắc cho chúng ta nhớ đến niềm tin vào Chúa Phục Sinh vào ngày thứ ba.
+ Đám cưới gợi lại hình ảnh người cha nhân hậu tổ chức tiệc, mặc áo đẹp, xỏ dép cho người con hoang đàng trở về, tổ chức “hát Karaoke”, múa nhảy. mặc áo đẹp dành cho ngày cưới.
+ Tai Galile, Đức Kito ra tay và CÓ RƯỢU nghĩa là Lề Luật rút lui, Ân Sủng thay thế, hình bóng đẩy xa, chân lý thành hiện thực, thực tại phàm trần bị thực tai thiêng liêng thay thế. Cựu ước nhường chỗ cho Tân Ước, cái cũ qua đi, cái mới có đây. Nước trong 6 chum không mất nhưng được kiện toàn. Rượu Cựu ước tốt, rượu Tân Ước tốt hơn. Cựu ước người Do Thái nắm giữ, Tân Ước liên hệ đến chúng ta, ĐEM LAI HƯƠNG VỊ SỰ SỐNG VÀ ÂN SỦNG. Rượu tốt là huấn lệnh tốt của lề luật. Luật dạy rằng: Hãy yêu bạn hữu và ghét kẻ thù, nhưng RƯỢU TỐT và MẠNH HƠN là RƯỢU CỦA TIN MỪNG: Còn Thầy bảo anh em: “Phải yêu kẻ thù và làm ơn cho kẻ ghét anh em”.
3/ Tiệc cưới Cana trình bày thân phận loài người tội lỗi
+ “Họ hết rượu rồi” nghĩa là họ hết rượu yêu thương rồi, họ hết rượu thánh thiện đạo đức rồi, họ hết rượu hy vọng rồi. Hãy là “Người hành hương của hy vọng” như lời Đức Thánh Cha mời gọi trong Năm Thánh. Muốn khỏi thất vọng và luôn hy vọng thì hãy đến với Mẹ Maria, hãy GẶP GỠ CHÚA GIÊ-SU cách cá vị, riêng tư. Một mình với Chúa – solus cum SOLO.
+ Thánh Lễ ngày Chúa Nhật là một cuộc HỘI HỌP, hình ảnh của xã hội loài người nói chung, hình ảnh của dân Chúa nói riêng, cụ thể là CỘNG ĐOÀN GIÁO XỨ tập họp ngày lễ Chúa Nhật: Có Đức Giê-su ở đó, có Đức Maria ở đó, có các Tông đồ ở đó, có các thánh ở đó, có Ba Ngôi TC ở đó...để HÔN LỄ, lễ cưới được hồi sinh, có lại được RƯỢU TÌNH YÊU, RƯỢU YÊU THƯƠNG.
+ Hội Thánh của Đức Kito là HÔN NHÂN mới và vĩnh cửu. Và nhờ Bí tích Thánh Thể, nhờ tham dự Thánh Lễ ngày Chúa Nhật, Chúa sẽ “Biến nước thành rượu” cho chúng ta, biến sự nhạt nhẽo đôi khi đắng đót trong đời sống để ta được rượu ngon, rượu thượng hạng, rượu nồng ấm, rượu hạnh phúc trong gia đình, ngoài xã hội.
+ Tiêc Thánh Thể ngày Chúa Nhật là cuộc HÔN NHÂN giữa Trời và đất, “TRời cao đất thấp gặp nhau”. Thiên Chúa ở giữa dân Người. Người dùng quyền năng ban cho Hội Thánh đầy “rượu Thánh Thần Tình Yêu” để không thiếu ơn nào (1Co 12,1-11), mỗi người một ơn tuy khác nhau, chức vụ khác nhau để PHỤC VỤ CỘNG ĐOÀN, phục vụ GIÁO XỨ, mang lại lợi ích và niềm vui lớn lao, niềm HY VỌNG tràn đầy Chính trong Hội Thánh và nơi Thánh Thể mà chúng ta đón nhận niềm vui ơn cứu độ.
DÙ GÌ, DÙ GÌ CỨ PHẤN KHỞI ĐI LỄ CHÚA NHẬT.
Nguồn bài viết: tqt30


Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2024

Tháng Mười Hai Mang Nặng Ðẻ Ðau

  Tháng Mười Hai

Mang Nặng Ðẻ Ðau
Trong tờ thông tin liên lạc của một giáo xứ nọ, người ta đọc thấy ở trang bìa của số ra tháng 12 như sau: Mùa Vọng là mùa của thai nghén...
Có lẽ chỉ có những người đàn bà đã hơn một lần kinh qua thời kỳ thai nghén và sinh nở mới có thể giúp chúng ta hiểu được thế nào là 9 tháng 10 ngày mang nặng đẻ đau... Trong 9 tháng 10 ngày, ngoài những nôn mửa không ngừng, người đàn bà mang thai thường phải trải qua nhiều tâm trạng khác nhau của vui buồn lẫn lộn...
Vui vì sự sống và niềm hi vọng đang lớn dần trong tâm hồn và thể xác của mình, người đàn bà mang thai cũng lo sợ vì những bất ngờ không lường trước được. Những đột biến trong người cũng khiến cho người đàn bà mang thai cảm nhận được sự mỏng dòn, yếu đuối của con người. Tất cả mọi cử động, chế độ dinh dưỡng đều được cân nhắc cẩn thận để không phương hại đến bào thai... Có nên tiếp tục đi nhanh như trước kia không? Có được hút một điếu thuốc như trước không? Có nên dùng càfê không? Có nên dùng một chút bia rượu không? Có nên thức khuya không?... Tất cả đều được cân nhắc từng li từng tí.
Bào thai càng lớn dần, niềm vui và nỗi lo lắng cũng tăng thêm... Và khi đến ngày nở nhụy khai hoa, như chúa Giêsu đã nhận xét, niềm vui của người đàn bà khỏa lấp được tất cả những chờ đợi trong khi mang thai và những đớn đau trong khi sinh con.
Sự chào đời của hài nhi không những mang lại niềm vui, nhưng cũng đảo lộn cuộc sống trong gia đình. Ðứa bé đã trở thành trung tâm của cuộc sống gia đình. Giờ giấc thay đổi, nhịp sống cũng thay đổi. Và có lẽ cái nhìn cũng đổi mới với mọi người trong nhà.
Mùa Vọng là mùa của thai nghén... Do tiếng "Thưa, xin vâng!" đáp trả của Ðức Tin, chúng ta cũng cưu mang chính Chúa. Như người đàn bà có thể cảm nhận được sự tăng trưởng của bào thai, chúng ta cũng có thể cảm nhận được sự hiển diện mỗi lúc một thêm thân mật và gần gũi của Chúa trong tâm hồn chúng ta.
Cũng như người đàn bà mang thai có thể nhận ra sự mỏng dòn yếu đuối của mình, với sự hiện diện của Chúa trong tâm hồn, chúng ta cũng cảm nhận sâu sắc hơn những bất toàn, khiếm khuyết và tội lỗi của chúng ta. Ý thức ấy càng mời gọi chúng ta bước đi trong từng cố gắng vươn cao hơn. Cũng như người đàn bà mang thai cân nhắc từng đường đi nước bước, từng cách ăn mặc đi đứng, người cưu mang Chúa cũng tập trung tất cả suy tư, hành động, cư xử của mình vào chính Chúa. Lẽ sống là động lực của người có niềm tin chính là Chúa... Bào thai càng lớn lên thì sự quên mình của người mẹ càng gia tăng. Người cưu mang Chúa cũng thế. Thánh Gioan Tẩy Giả đã diễn tả đúng đòi hỏi ấy khi Ngài nói về chúa Giêsu: "Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại"... Càng quên mình, người tín hữu Kitô càng cảm nhận được sự hiện diện của Chúa trong tâm hồn. Ðó là định luật của đời sống Ðức Tin. Chính khi quên mình, người Kitô cảm nhận được sự hiện diện của Chúa và càng gặp được chính mình...
Mùa Vọng là mùa của thai nghén: chúng ta hãy chuẩn bị cho Chúa Giêsu một máng cỏ trong tâm hồn chúng ta. Cũng như người đàn bà quên mình vì không biết bao nhiêu chuẩn bị cho con, chúng ta cũng hãy hưởng trọn cuộc sống của chúng ta về với Chúa Giêsu. Hãy để cho Ngài lớn lên bằng những nhỏ lại của chúng ta: nhỏ lại trong tham vọng, nhỏ lại trong những ước muốn bất chính, nhỏ lại trong những đố kỵ, ghen ghét, ích kỷ, nhỏ lại trong muôn vàn những đớn hèn, nhỏ nhặt trong cuộc sống... Và rồi, với Chúa ngự trị trong ta, tình mến sẽ lớn mãi trong trái tim.
Trích sách Lẽ Sống


Thứ Năm, 28 tháng 11, 2024

CN 1 MÙA VỌNG NĂM C

 CN 1 MÙA VỌNG NĂM C

Is 63, 16-17;64,1.3-8: Xin Chúa băng qua tầng trời mà đến...không ai tỉnh thức để bám lấy Chúa.
1 Thes 3,12-4,2: Hãy sống sao cho đẹp lòng Chúa...không gì đáng trách
Lc 21, 25-28.34-36: “Hãy giữ mình kẻo lòng nặng nề vì say xỉn, lo lắng việc đời...hãy tỉnh thức và cầu nguyện"
VỌNG – ADVENTUS – VIỆC ĐẾN – VIỆC CHÚA ĐẾN. VỌNG TỪNG PHÚT – VỌNG CẢ ĐỜI
*Ngày 15.04.1912 tàu Titanic chìm, 1500 người chết. Có nhà báo hỏi: “Nếu ta có mặt trên tàu lúc tàu sắp chìm, ta có “tỉnh bơ” dọn bàn dọn cỗ để nhậu không?”
+Phải ăn năn tội,dọn mình chết lành chứ! Thuyền đời mỗi người đang chìm,thế giới đang chìm…vậy mà vẫn DỌN BÀN!. SOS.Save Our Souls.Sauvez nos Âmes.Cứu tôi với!...Cháy nhà,thuyền chìm!Đời tàn!
-Mê vật chất,bỏ đạo đức …là dọn bàn!
-Trồng Cà,trồng Tiêu,trồng Điều…mà không trồng đạo đức nhân ái là “cà chớn,tiêu điều!”
-Dành 1 giờ cho Chúa trên 24 giờ để đi Lễ… không nhiều lắm đâu!Vậy mà cứ kêu DÀI!. Karaokê 3 giờ,NHẬU LAI RAI, thì không dài. Cái này mới lạ! Miệt mài kiếm sống quên mục đích đời mình … là dọn bàn. Trọng của hơn người … là dọn bàn ghế. Hiếm thấy các bạn trẻ “xin ăn mày chết lành”…vì nghĩ “đời còn dài”!
1/ Ai cũng có lúc chờ”
-Chờ em bé ra đời-Chờ mẹ chợ về-Chờ ngày lên xe hoa-Chờ thi đậu-Chờ trúng số. Nhưng có cái không muốn chờ:. Chờ bệnh ung thư. Chờ trộm tới, công an tới, thuế vụ tới. Chờ kẻ đòi nợ. Chờ lên xe tang!
Và có cái đáng chờ ta lại không để ý mong chờ:
CHỜ CHÚA ĐẾN TRONG CON TIM TA,TRONG CUỘC ĐỜI TA.,
2/ Mùa vọng, Mùa chờ Chúa đến.
+Chúa đã đến rồi và Chúa đang chờ ta.Ta chờ Chúa.ADVENTUS
Hai cái chờ gặp nhau,2 Mùa Vọng gặp nhau,2 người yêu gặp nhau.
+Và Phụng vụ trình bày Chúa đến BẤT NGỜ!. Có lẽ nên hiểu tính bất ngờ đây theo nghĩa tích cực:KHÔNG NGỜ.. “Hạnh phúc quá đơn sơ,nào đâu tôi CÓ NGỜ”(bài hát mặt trời bé con).
Chúa đến quá đơn sơ,mà đâu tôi có ngờ(!):Một dịp tĩnh tâm,một lần làm từ thiện,một người bạn tốt,một quyển sách hay,một trận ốm,một bài hát,một bông hoa đẹp,một tiếng chim hót…có thể là dịp Chúa đến với ta…nếu hồn ta VỌNG CHÚA,MONG CHÚA.
+Chúa đã đến, đang đến,sẽ đến.. Nói chính xác:Chúa luôn LÀ HIỆN TẠI. Như vậy,Chúa muốn nói:Ta đến với con trong từng giây phút hiện tại.Ta CHỜ con đến với Ta để con hạnh phúc.Con đừng nghi ngờ. “Vivre l’Ạujourd’hui avec Dieu”.Sống từng phút hạnh phúc, HY VỌNG CẢ CUỘC ĐỜI ĐÓ LÀ MÙA VỌNG.Hết hy vọng là tự tử,tự sát!
3/ Hãy sống theo lời khuyên của Tôi Tớ Chúa là HY Nguyễn Văn Thuận:
+”Chấm một chấm làm thành đường thẳng.Phút nối phút làm thành cuộc đời”
”Chấm một chấm cho đúng…đời sẽ đẹp
Sống một phút cho tốt…đời sẽ thánh
Đường hy vọng cho mỗi chấm hy vọng
Đời hy vọng do mỗi phút hy vọng”
“Lạy Chúa,con quyết sống PHÚT HIỆN TẠI Và làm cho nó đầy tình thương
Vì chấm này nối tiếp chấm kia. Ngàn vạn chấm thành một đường dài
Phút này nối tiếp phút kia .Muôn triệu phút thành một đời sống”.(ĐHV số 977)
+Có một phụ nữ Phi châu 25 tuổi nhiễm HIV nặng.Cô viết trong nhật ký:
“MỖI PHÚT LÀ MỘT MỘT MÓN QUÀ”
Xin thêm: MỖI PHÚT CHÍNH CHÚA LÀ MÓN QUÀ – DON DIVIN
+Thi sĩ Horace 50 năm trước Chúa Giáng sinh nói câu nổi tiếng: “CARPE DIEM” mà người ta diễn giải nhiều kiểu,từ khôn ngoan đến sa đọa hưởng thụ. Ý là :
Hãy nắm bẳt NGÀY đang đi qua
Hãy sống cuộc đời mình NGÀY HÔM NAY
Hãy tận hưởng thời gian , vì nó đang đi qua.
VÂNG: Chúa đang đi qua từng giây phút đời ta. Ai KHÔNG VỌNG, không mong,không chờ…thì Chúa đi qua, đời ta không được biến đổi! TA MẤT CHÚA. Chúa không Giáng Sinh!
MẤT TẤT CẢ,NHƯNG LUÔN HY VỌNG…MÙA VỌNG CẢ ĐỜI.
Ở Gierusalem có một nhà nguyện tên là NHÀ CHÚA KHÓC - Dominus Flevit, vì ở đó tương truyền Chúa Giê-su khóc khi nhìn thành Gierusalem thật đẹp...vì"đã bao lần Ta muốn tập họp ngươi như gà mẹ tập họp gà con, nhưng ngươi không chịu, thì này, ngươi bị bỏ mặc, không còn nhìn thấy Ta nữa" (Lc 13, 34-35) . Chúa đến viếng thăm mà người ta không đón nhận. Đừng để Chúa khóc trong Mùa Vọng này.
5/ Câu chuyện: Cú mèo nói với chim khướu: Khổ lắm Khướu ơi,tớ phải tìm nơi ở khác vì ở đây người ta ghét tớ,lấy đá ném tớ. Khướu nói: Bạn phải ĐỔI tiếng hát thôi.Tiếng bạn nghe rợn lắm.Đi đâu cũng vậy thôi.Cú mèo không đổi tiếng…vẫn bị ném.
Mùa Vọng là mùa đổi tiếng,đổi cách sống.ĐỪNG SỐNG TAI TIẾNG.Đừng sống kiểu “con gà phải hơn nhau tiếng gáy”.Và dù có chuyện gì…vẫn luôn hy vọng.
QUÀ TẶNG MÙA VỌNG: Tặng bạn “gói thuốc Nam” của Lm Maurice Zundel chữa bệnh THẤT VỌNG. “Đừng huênh hoang khoác lác mình là linh mục,nữ tu,đạo nòi đạo gốc…mà thực chất chỉ là CON RỐI làm bằng GIẤY BÌA(!) …vì họ chưa bao giờ thực sự gặp Chúa.Không gặp được Chúa thì ta chỉ là GÃ HỀ, đóng vai khiêm tốn giả hình”.Đừng LÀM HỀ.Mong thay!
Nguồn bài viết: tqt30


Thứ Năm, 7 tháng 11, 2024

CN 32 TN B

 CN 32 TN B

1V 17,10-16: Bà góa Sarepta và hũ dầu hũ bột
Dt 9,24-28: Đức Kito hiến tế chỉ một lần là đủ để xóa bỏ tội muôn người
Mc 12,38-44: Anh em hãy coi chừng ưa được chào hỏi,ngồi cỗ nhất,làm bộ đọc kinh nhiều
Bà góa nghèo này bỏ vào thùng nhiều hơn ai hết
bà nghèo nhưng bỏ vào tất cả những gì để nuôi thân
1/ Hai bà góa sao đẹp thế,dễ thương thế,rộng rãi thế,đạo đức chân thật thế,sống phó thác cho Chúa tuyệt vời
+Phần chúng ta, những “kinh sư”,đọc kinh nhiều, nhưng biết đâu là đạo đức giả,hời hợt,thích cỗ nhất, ngồi “chiếu trên”, thích được chào… và “làm bộ” đọc kinh nhiều… nhưng không biết chia sẻ, không “cúng” cho ai được vài đồng!
+Đạo đức kiểu này là “HÀNG NHÁI, hàng giả.
2/ Thế gian gồm 2 loại người:
1. Loại người sống chân thật, thật lòng, đạo đức chính hiệu
2. Loại người sống “làm bộ” (faire semblant), đạo đức giả hiệu
+Có những người “làm bộ” như những thượng tế, cũng vào cung thánh hiến tế nhưng không đổ máu của mình mà là máu của loài khác,của người khác (Dt 24,25). Đi lễ đi nhà thờ mà “ruột để ngoài da”!
+Hoặc giống như những kinh sư “làm bộ” đọc kinh thật nhiều, nhưng lại thích vẻ vang chào đón,ưa ngồi cỗ nhất.
+Hoặc như những người giàu cũng cho, nhưng cho của dư của thừa…thậm chí để được quay phim chụp hình, lên Face
3/ Bà góa Sarepta và bà góa nghèo trong Tin Mừng thì khác: không “làm bộ”,không khoe khoang.
+Các bà cho hết tất cả những gì mình đang cần để sống, cho tất tần tật. Đúng rồi,Tây họ nói: “khi chưa cho tất cả thì coi như chưa cho gì hết (quand on n’a pas tout donné on n’a rien donné)”
+Dù chưa biết Chúa Giesu là ai, nhưng các bà đã cho như Thượng Tế Giesu đã cho, đã hiến tế, đã chết để xóa tội muôn người (Dt 24,26)
4/ Bài học cho chúng ta:
+Đừng tiếc gì với Chúa, đừng tiếc gì với Giáo Hội. Đừng tiếc gì với anh em: hãy SỐNG TAY RỘNG CHẾT TAY ĐẦY. “Người nghèo là ngân hàng của Chúa” (T. Gioan Kim Khẩu)
+Bà góa Sarepta đã không tiếc gì với nhà tiên tri, người của Chúa…và hũ dầu thúng bột không vơi không cạn. Thiên Chúa không bao giờ thua lòng quảng đại của chúng ta.
+Bà góa trong Tin Mừng góp chút “đồng xu” cho đền thờ. Bà vui vẻ dâng cúng, dù bà biết ngày mai có thể sẽ đói hơn. Và Chúa thấy hành động của bà, tấm lòng của bà, của ít lòng nhiều. Chúa khen. Giá mà bà biết Chúa đang nhìn bà thì bà sướng biết bao.
+Của ít lòng nhiều...vì đã cho tất cả (Mc 12,44; Lc 21, 1-4)
+Chúa thèm lòng không thèm thịt (Mt 9,13; Hs 6,6)
Các bà góa này thực sự là con của Chúa vì các bà đã làm như Thiên Chúa làm.Thiên Chúa là Tình Yêu và Ngài đã cho chúng ta tất cả,ngay cả mạng sống của Con Yêu Dấu của Ngài…yêu cho đến chết.
KẾT: Nhà văn Pháp Louis Veuillot khi chết để lại một bì thư dày cộm kèm mấy chữ: “tiền nhịn thuốc lá trong các mùa chay để giúp người nghèo”.
Câu chuyện: Hãy sống đạo chân thật và đừng xót thương bằng môi miệng,“nước mắt cá sấu”
Mẹ tôi đanh đá trong việc làm ăn nhưng lại mau nước mắt khi xem phim ảnh: khóc ngon lành! Có lần bố nói: “coi chừng trôi cả TV đấy! Mẹ trả miếng: “Còn ông thì lòng đã hóa đá!”
Nhưng rồi một hôm, đang bữa ăn, mẹ tôi hớt ha hớt hãi chạy ra chặn đường một con bé bán vịt lộn: “mày chạy đàng trời con ạ, có chui xuống lỗ rồi cũng gặp tao”. Bà vừa nói vừa giằng mủng trứng và đếm trừ nợ. “Dì ơi,cho con khất,mẹ con đang ốm! Mẹ tôi cười: “Nhà này cũng đang ốm,khỏi bẻm mép! Con bé chưng hửng lả chả nước mắt nhìn cái mủng không, bước đi xiêu vẹo!
Bố tôi thấy cảnh đó,lấy khăn chấm nước mắt! Rồi sau đó ít lâu, TV cho chiếu vở kịch : CÔ BÉ BÁN TRỨNG BỊ SIẾT NỢ. Mẹ tôi xem òa lên khóc, còn cha tôi thì mỉm cười.
Thế đấy: người ta dành nước mắt cho sân khấu, còn trong đời thường thì chẳng xót thương ai. Đồ giả hình! Bạn bè đến thì một thùng bia… còn góp tiền Caritas cho người nghèo thì đếm bạc lẻ, bạc rách! tqt30
(Ngày nay, sự hào nhoáng dường như ảnh hưởng sâu rộng vào đời sống xã hội, nó thấm nhập cả vào đời sống tâm linh. Năm 2008, dịp lễ giỗ tổ Hùng Vương, tại tỉnh Phú Thọ người ta đã dâng tiến lễ vật lên các vua Hùng là cặp bánh chưng, bánh giầy khổng lồ nặng cả tấn. Thế nhưng trớ trêu thay bánh giầy khổng lồ ấy làm bằng bột và… mút xốp. Người ta dối trá với tổ tiên để chỉ “có vỏ ngoài mà trong lòng thì rỗng tuếch”.) TA CÓ DỐI TRÁ VỚI CHÚA KHÔNG?
Nguồn bài viết : Trần Truyền Quang.

Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2024

KHÁNH NHẬT TRUYỀN GIÁO – LOAN BÁO TIN MỪNG

 KHÁNH NHẬT TRUYỀN GIÁO – LOAN BÁO TIN MỪNG

Mc 10,46-52: Thưa Thầy,xin cho tôi được nhìn thấy
NGƯỜI MÙ GIERICO, NGƯỜI MÙ KHẮP THẾ GIỚI
1/ Gierico, một thành phố nổi tiếng vì thấp nhất thế giới, thấp hơn mặt biển 250m. Nó nằm gần Biển Chết. Gierico, tiếng Do Thái có nghĩa là thành phố “mặt trăng”, được dâng kính cho vị thần ban đêm
+Chúa Giesu đi từ Gierico lên Gierusalem và gặp anh mù
+Gierico nổi tiếng vì Đức Giesu làm phép lạ chữa anh Time khỏi mù. Ngài tháo cởi cõi tối tăm cho một người mù đáng thương.
+Đức Giesu đem lại ánh sáng đời thường và ánh sáng nội tâm cho anh mù
+Đức Giesu cũng đem lại ánh sáng cho cuộc đời tối tăm của chúng ta nữa
+Anh mù được sáng mắt sáng lòng và lập tức anh LOAN BÁO TIN MỪNG
+Còn chúng ta thì sao? Sáng đôi mắt nhưng lại KHÔNG loan báo Tin mừng!
2/ Đối với thánh Marco, việc chữa lành anh mù ăn xin ở Gierico mang một ý nghĩa sâu thẳm, chứ không chỉ là một hành động phi thường của Chúa Giesu mà thôi.
1.Con người này vừa MÙ vừa NGỒI bên vệ đường,tức là “trì trệ”, tượng trưng cho một nhân loại bị ĐUI CHỘT, sống trong TỐI TĂM không nhận ra Chúa Giesu, Đấng Cứu Thế
2.Tiếng anh mù KÊU, cũng là tiếng con người kêu cầu ơn cứu vớt… và khi mắt sáng thì bước theo Chúa Giesu
3. Đối với chúng ta: Tin là gặp gỡ Chúa. Chúa đi ngang qua, ta van xin, và Chúa gọi ta.
Tin là đi đến với Chúa, bất chấp trở ngại, bất chấp kẻ khác ngăn cản,đe dọa. Tin vào Chúa Giesu là bước theo Chúa tiến về Gierusalem, chết như vị ngôn sứ
3/ Tiến trình đức tin của anh mù và của ta:
+Anh mù NGHE nói về Đức Kito, DÒ HỎI, TRA CỨU, VAN XIN, có người quát nạt, cũng có người tốt bụng động viên giúp đỡ anh,Chúa GỌI, anh TRỖI DẬY, LIỆNG áo choàng, anh ĐẾN với Chúa, anh SÁNG MẮT, anh THEO Chúa lên Gierusalem
+Chúng ta, cách này cách khác,chúng ta cũng MÙ, vì tội lỗi,vì cứng lòng,vì bị đe dọa,vì áp lực xã hội,áp lực kinh tế, vì sợ
+Biến cố Chúa đi ngang qua cuộc đời ta nhưng có kẻ gặp được Chúa,có kẻ không. Có người mắt sáng lại mù, có người mù lại được sáng.
+Có những tư tế ,linh mục cũng “mù”, cần phải “dâng lễ đền tội cho dân và cho chính mình…vì chính mình cũng yếu đuối” (Dt 5,1-6)
+Đức Giesu là Thượng Tế từ muôn thuở làm cho “kẻ đui,người què,được an ủi và được dẫn đưa về” ( Gr 31,7-9)
+Anh mù Time kêu to: Lạy ông Giesu con vua Đavit XIN THƯƠNG XÓT tôi.
+Còn chúng ta,chúng ta lạy ai, kêu cứu ai? Lạy tiền tài danh vọng,đam mê?Lạy thế gian? Nếu vậy chúng ta sẽ tiếp tục mù, dù đôi mắt sáng: “Còn hai đôi mắt KHÓC người một con…còn hai đôi mắt một con khóc mình” (TCS)
4/ Trình thuật của thánh Marco đạt tới sự hoàn hảo khi Ngài đưa ra câu chữ, hình ảnh đầy ý nghĩa:
+Anh mù NGỒI vệ đường (ngồi là tư thế trì trệ -nặng nề),mù lòa,ăn xin.
+Anh Time, VỨT áo choàng (tức là từ bỏ nếp sống cũ đang choàng cuộc đời),ĐỨNG PHẮT dậy,được SÁNG mắt SÁNG lòng, ĐI trên đường Chúa đi, SỐNG kiếp ngôn sứ LOAN BÁO TIN MỪNG.
+Vâng, sau khi gặp được Thầy Giesu, anh Time được khỏi mù, anh được “giác ngộ”về đức tin, anh trở nên môn đệ đích thực của Thầy Giesu, anh hành động, anh cởi áo choàng, đứng dậy, theo Chúa,loan báo Tin Mừng.
+Chúa cũng mời gọi chúng ta như thế: MỞ TO ĐÔI MẮT TÂM HỒN đón nhận Thầy Giesu bằng cách: vứt bỏ áo choàng, nghĩa là vứt bỏ những thứ gì vướng bận,ràng buộc ngăn trở ta đến với Chúa, đến với anh chị em của mình, mở mắt mở lòng và đi trên đường Chúa đi, không theo con đường thế gian đi. Đi đâu? Đi lên Gierusalem, nghĩa là đi trong đau khổ đời thường, trong bổn phận mà LOAN BÁO TIN MỪNG , dù có khó khăn thậm chí bị đe dọa, bị giết chết. Gierusalem là điểm đến của mọi Kito hữu, và Thầy Giesu đang đợi ta ở đó.
+Nhiều người “quát nạt” anh mù, anh càng la to. Ta cũng hãy bắt chước anh mù mà la to đức tin của ta, không sợ hãi,không ngại ngùng, không che dấu “đợi ngày thong dong”. la to đức tin là LOAN BÁO TIN MỪNG
+Cũng có người động viên anh mù. Ta cũng bắt chước động viên nhau,giúp nhau đến với Chúa. Động viên nhau việc đời việc đạo là LOAN BÁO TIN MỪNG.
5/ Câu chuyện: Có anh mù ở giáo xứ An Lạc-Chí Hòa Saigon. Ngày nào anh cũng đi ăn xin, vai mang một máy hát. Anh hát trong micro trên đường khất thực bài của ns Oanh Sông Lam: “Biết lấy gì cảm mến,biết lấy chi báo đền,hồng ân Chúa cao vời,Chúa đã làm cho con”. Mù cả đời như anh mà anh vẫn cảm tạ Chúa như vậy được sao? Phàn nàn Chúa mới đúng anh mù ơi. À thì ra Chúa đã mở mắt tâm hồn anh để anh có thể cảm tạ Chúa trong hoàn cảnh đau thương của anh. Cảm ơn anh mù An Lạc. Anh đang LOAN BÁO TIN MỪNG. Amen.
tqt30.


Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2024

CN 28 TN B

 CN 28 TN B

Kn 7,7-11: Đức Khôn Ngoan(TC),tôi coi trọng hơn Vương Trượng. Tôi coi của cải chẳng là gì so với Đức Khôn Ngoan. Tôi coi trọng Đức Khôn Ngoan hơn sức khỏe,sắc đẹp. Vàng bạc cả thế giới so với Đức Khôn Ngoan thì chỉ là cát bụi,bùn đất
Dt 4,12-13: Lời Chúa sống động,hữu hiệu,bén hơn gươm hai lưỡi phê phán tư tưởng lòng người
Mc 10,17-27: Thưa Thầy nhân lành,tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?
Hãy bán những gì anh có mà cho người nghèo,rồi hãy đến theo tôiNghe lời đó,anh ta sa sầm nét mặt,buồn rầu,bỏ đi vì anh ta có nhiều của cải Những người giàu của khó vào Nước Trời biết bao…lạc đà chui lỗ kim dễ hơn...Chúng con theo Thầy được gì? Được gấp trăm cùng sự ngược đãi
1/ TIỀN THẮNG TÌNH!
+ “Bỏ thì thương,vương thì tội” Tiền là thế đấy,tình là thế đấy!
+ Gà mái chọi nhau chỉ vì chút “tiền ảo”: Ngày 12.10.2018, kết thúc trận bóng giữa Than Quảng Ninh và đội Tp HCM, kết quả 0-2 , dứt tiếng còi, hai đội bóng nữ lao vào hỗn chiến,ăn thua đủ với nhau,đánh nhau hơn cả con trai nữa. Vì đâu nên nỗi? Vinh hoa? Tiền thưởng?
+Phương diện tâm linh cũng thế: người ta bán Chúa,bán nhau…rất “bèo”
2/ Trên thế giới
+Có một sự giàu sang,và tiền bạc gieo cái chết khắp nơi:Người ta buôn ma túy,buôn súng đạn,buôn người,buôn phụ nữ trẻ em
+Nhưng cũng có thứ giàu sang,và tiền bạc được chia sẻ… đem đến sự sống khắp nơi.Dịp cứu trợ giúp nạn nhân bão lụt vừa rồi là bằng chứng
3/Hôm nay Chúa nói nghe mà sợ: “Người giàu khó vào Nước Trời…khó hơn lạc đà chui lỗ kim”.
+Thật ra không phải cứ giàu là xuống hỏa ngục và không phải cứ nghèo là lên Thiên Đàng.
+Vấn đề là ta sử dụng của cải Chúa ban như thế nào. Vậy ta hãy xin cho ta được Đức Khôn Ngoan, tức là chính Thiên Chúa để ta ham Chúa hơn là ham của cải,vàng bạc,sức khỏe,sắc đẹp…
+Sách Khôn Ngôn nói: Vàng cả thế giới so với chính Thiên Chúa thì chỉ là cát bụi,bùn đất.
+Đúng vậy: Nhắm mắt xuôi tay là “rồi đời”, “xong phim”,”thu góp cọp ăn”
3/ Trước mặt Chúa, giàu hay nghèo không thể đo lường bằng tài sản có nhiều có ít. Người ta có thể giàu dù chỉ có một kim khâu áo, thánh Terexa nhỏ nói thế, là vì kẻ ấy không cho ai bất cứ gì cả.
+Có câu chuyện vui của người Ăng Lê : Có anh nhà giàu mà keo kiệt đuối nước. Có người cứu la lớn: “GIVE me your hand – cho tôi tay của anh”. Nghe nói đến chữ CHO,anh dị ứng,anh nói : NO! Người kia nhanh trí nói lại: “TAKE my hand – Nắm tay tôi đi”. OK. Chết đến nơi rồi mà con “hám của”!
4/ Người nào xem gia tài của mình, vàng bạc của mình như là những ơn lành Chúa ban, kẻ đó sẽ biết ơn Chúa bằng cách sẻ chia, giúp đỡ kẻ khác
+Cho kẻ khác điều gì đó là cách BIẾT ƠN CHÚA
+Ơn Chúa không thể đi vào một tâm hồn bề bộn,luôn nghĩ đến dola, tiền polime…mà không nghĩ đến chia sẻ phần nào cho người nghèo. Tâm hồn họ bị xâu xé bởi của cải
5/ Chúa nói với anh thanh niên trong Tin Mừng:
+Về đi,bán hết đi,rồi cho kẻ nghèo,rồi theo Chúa. Cho kẻ nghèo chứ không phải cho Chúa,cũng không phải cúng cho nhà dòng, cúng cho nhà thờ!
+Bán hết đi rồi theo Chúa. Theo Chúa ở đây không có nghĩa là đi tu đâu, nhưng là SỐNG NHƯ LỜI CHÚA DẠY, SỐNG CHIA SẺ.
+Bán hết rồi theo Chúa liệu có điên không? Quá điên…theo tính toán kiểu người đời. Người đời bảo: “Đồng tiền ngửi thì tanh mà ngậm thì ngọt”.
+Bán hết ở đây cần được hiểu cả nghĩa đen và nghĩa bóng đó là:
-Là tự giải phóng mình khỏi nô lệ của cải,rảnh tay mọi vướng bận để có được sự tự do đi theo con đường Chúa đi
-Là toàn tâm toàn ý dành cho người nghèo,trong đó có mình,có gia đình mình: Mọi người đang nghèo tình thương,đói khát tình yêu
-Bán hết để nghe theo lời Chúa dạy,theo sự khôn ngoan của Chúa
-MẤT HẾT NHƯNG ĐƯỢC GẤP BỘI, GẤP TRĂM…được chính Chúa làm gia nghiệp. Liều mọi sự để được mọi sự
6/ Người thanh niên trong Tin Mừng mới đầu rất phấn khởi,vui sướng bày tỏ ước muốn: “Lạy Thầy nhân lành…làm cách nào để nên trọn lành?” Chúa bảo “hãy bán hết!”. Chúa đụng đến khúc ruột của anh: “đồng tiền liền khúc ruột”. Chúa bảo cắt đi và chia sẻ cho người khác. Anh xụ mặt xuống,bỏ đi. Tội nghiệp!Ước muốn thánh thiện ban đầu phấn khởi bao nhiêu thì giờ đây tắt lịm !Phúc Âm nói: “vì anh ấy có nhiều của!”.Cần có tiền để sống và để giữ đạo nữa: “có thực mới vực được đạo”,nhưng sự ham mê tiền bạc làm lòng người đen bạc,khó vào Nước Thiên Chúa.
TIỀN ĐÃ THẮNG TÌNH !
KẾT: Xin cho Lời Chúa hữu hiệu,sắc bén giúp ta sống theo Lời Chúa dạy,biết sống yêu thương,sẻ chia
Có câu nói của người Đan Mạch rất hay: “Ở đâu vàng bạc chiếm tâm hồn thì yêu thương bị tống ra khỏi cửa”.
tqt30


Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2024

CN 25 TN B: CHÚA NHẬT KHIÊM NHƯỜNG VÀ PHỤC VỤ

 CN 25 TN B: CHÚA NHẬT KHIÊM NHƯỜNG VÀ PHỤC VỤ

Kn 2,12-17: Chúng ta hãy vây bắt người công chính
Gc 3,16-4,3: Khôn ngoan trên trời phát sinh quả tốt lành và sự bình an
Mc 9,30-37: Ai muốn làm lớn thì hãy thành kẻ rốt hết
1/ Cảnh tréo ngoe: có mấy người hè nhau vây bắt người công chính. Bình thường,người ta bắt trộm,không ai bắt người lành…bởi vì người đời hành xử theo kiểu thế gian: tranh giành,ghen ăn tức ở, trái ngược với lời của thánh Giacobe: (3,16-4,37) “sự khôn ngoan trên trời phát sinh quả tốt lành và sự bình an”.
+Sự khôn ngoan theo kiểu thế gian thì có tính toán,làm sao để có lợi cho mình,quy về mình (egocentrique),phục vụ lợi ích của mình hay của nhóm…và từ đó sinh ra tranh giành quyền lực,cãi cọ,thậm chí giết nhau. Người ta quên mất rằng: "Quyền lực tuyệt đối thì thối nát tuyệt đối, tham nhũng tuyệt đối - Absolute power, CORRUPTS absolutely" (Lord Acton 1834-1902), ngoài xã hội cũng như trong Giáo Hội.
+Các Tông đồ cũng vậy. Các ngài theo Chúa lâu rồi mà vẫn chưa thấm tinh thần của Chúa: tinh thần phục vụ,khiêm hạ, vẫn tranh giành nhau địa vị cao thấp,cãi nhau xem ai sẽ làm lớn.
+Khi Chúa nói lên Gierusalem để bị nộp và bị giết chết thì các Tông Đồ run sợ,làm thinh,”câm như hến” vì đang cãi nhau ai xứng đáng làm ÔNG LỚN. Và Chúa nói ngay: Hãy phục vụ và hãy làm người rốt hết,đón nhận người rốt hết.
2/ Theo Chúa thì sống tinh thần của Chúa
Theo thế gian thì sống chết với thế gian: khôn ranh! Sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi!
+Thánh Augustino nói: “Chúng ta có hai thành đô, hai thành phố:
Thành đô trên trời được xây bằng lòng mến rồi khinh chê mình
Thành đô ở đưới đất thì xây bằng lòng tự ái đến nỗi khinh chê cả Chúa”
+Thánh Giacobe nói: “Đức khôn ngoan của Chúa thì làm cho con người trở nên HIẾU HÒA…từ bi…không giả hình…không chiến tranh xung đột…không ghen tương tranh chấp…không gây chiến chém giết”. TRANH GIÀNH và GHEN TƯƠNG là nguồn gốc mọi tai họa. Thánh Augustino nói: “ Con muốn xây ngôi nhà thiêng liêng tận trời cao ư? Hãy xây MÓNG KHIÊM NHƯỢNG”.
+Đúng vậy:
-Thế gian bảo: nhiều tiền, nhiều tình là sướng
-Chúa bảo: phúc cho ai nghèo khó vì Nước Trời
-Thế gian bảo: hãy ăn đi,mặc đi,say xỉn đi,xả láng đi thì hạnh phúc
-Chúa bảo: hãy sống như con cái Chúa, xác trần ai, lòng thiên thai
-Thế gian bảo: hãy phấn đấu làm ông to bà lớn thống trị thiên hạ
-Chúa bảo: hãy trở nên người RỐT HẾT và PHỤC VỤ, rửa chân cho nhau
+Đừng tưởng là dại khi sống ôn hòa
+Đừng tưởng là khờ khi sống bao dung
+Đừng tưởng là yếu khi sống nhu mì
+Đừng tưởng là ngu khi sống lương thiện
+Đừng tưởng là thiệt khi sống thật thà
+Đừng tưởng lép vế khi sống nhường nhịn
3/ Người công chính thường bị ghét bỏ,bị bắt bớ
+Vua Nero từng tuyên bố: “non licet esse christianum – không được theo đạo kito”
+Thậm chí Dioclitiano còn cho đúc đồng tiền in chữ “kỷ niệm ngày tàn kito giáo – deleto christiano”
+Rồi ở ta, thời bắt đạo, Kito hữu bị khắc trên má chữ: Gia tô tả đạo”. Ba thế kỷ máu chảy đầu rơi.
+Thời Cựu Ước người xưa nói: “chúng ta hãy bắt người công chính” (Kn 2,12-17)
+Và chính Đức Kito cũng bị bách hại: “Con Người sẽ bị nộp và bị giết chết” (Mc 9,30-37)
Người đời đánh giá ai thì dựa tiêu chuẩn sang hèn,giàu nghèo,địa vị,chức tước
Tiêu chuẩn đánh giá của Chúa thì khác hẳn: Hãy trở nên nghèo,hãy sống đơn sơ dễ thương như em bé
4/ Ai là người lớn? Chúa Giesu là người lớn,đầy quyền năng, là Thiên Chúa...nhưng tự hủy (kenosis)
Ai là người bé nhỏ? “Kẻ nghèo thì được Chúa yêu” (Thánh Lorenso phó tế). "Người nghèo là ngân hàng của Chúa (Thánh Gioan Kim Ngôn). Chúa Giesu là người bé nhỏ,hạ mình,phục vụ cho đến chết
+Chúa Giesu nói: “Dọc đường,anh em xầm xì chuyện gì? Cãi nhau xem ai sẽ làm lớn hả? Muốn làm lớn thì phải làm rốt hết và trở thành người phục vụ. Hãy đón tiếp em bé, tức là đón tiếp những người bé mọn, người nghèo, người thấp cổ bé miệng không tiếng nói.
5/ Câu chuyện: Bọ gậy lột xác thành muỗi con. Đủ lông đủ cánh muỗi con xin mẹ bay khắp nơi để phám phá và tự đánh giá mình.Về nhà muỗi con phấn kích báo cáo: Mẹ ơi, con quả là vĩ đại. Đi đến đâu người ta cũng VỖ TAY râm ran tung hô chào đón con, không ai lớn hơn con, uy quyền bằng con. Muỗi mẹ bảo: lầm rồi con ơi, không phải vỗ tay chúc mừng đâu, họ đánh con mà may con không chết đấy! tqt30