Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2013

THÁNH VINH SƠN PHAOLÔ LINH MỤC 27.9

Thánh Vinhsơn Phaolô Linh mục [27-9]

Linh mục (1581-1660)
Saint_Vincent_de_PaulVinhsơn Phaolô (Vincent de Paul) sinh năm 1581 trong một gia đình nông dân tại Pouy (nước Pháp), là con thứ ba trong gia đình sáu người con.

Trong những ngày còn thơ ấu, Vinhsơn lo chăn cừu cho cha. Giữa miền đồi lộng gió này, Vinhsơn đã trải qua nhiều giờ trong ngày để chiêm ngắm cảnh đồng quê và hướng lòng lên cùng Chúa. Thời gian này cũng cho Ngài những kinh nghiệm đầu tiên về số phận của người dân quê. Từ đó, lòng bác ái sớm nẩy nở trong tâm hồn Vinhsơn Phaolô. Có lần thu góp được 30 xu, số tiền đáng kể đối với Ngài, nhưng Ngài đã tặng tất cả cho những người cùng khốn. Lần khác trên đường tới nhà máy xay, Ngài âm thầm lấy một số bột bố thí cho người nghèo.
Thấy con mình có lòng bác ái lại thông minh, ông Gioan Phaolô quyết hy sinh cho Vinhsơn Phaolô theo ơn gọi làm linh mục. Vinhsơn theo học các cha dòng Phanxicô tại Dax. Để tiếp tục chương trình đại học của Vinhsơn, cha Ngài đã phải bán bầy cừu lo cho tương lai của con. Khi học thần học tại Toulouse, Vinhsơn Phaolô vừa lo học vừa lo dạy kèm tư gia kiếm tiền bớt gánh nặng cho gia đình.
Sau khi thụ phong linh mục trong hai năm trời Vinhsơn Phaolô biến mất. Cho đến ngày nay người ta vẫn không biết rõ trong thời gian này Vinhsơn Phaolô ra sao. Tương truyền kể rằng Ngài bị bắt làm nô lệ ở Châu Phi. Chuyện kể rằng có một góa phụ tại Toulouse muốn dâng công đức tất cả tài sản của bà cho Giáo Hội để làm từ thiện. Trên đường từ Marseille tới Narbonne để nhận gia sản nói trên, cha Vinhsơn Phaolô đã bị bọn cướp bắt bán cho một ngư phủ, sau đó cho một người Hồi giáo làm thợ kim hoàn đưa sang Châu Phi. Sau cùng Ngài bị rơi vào tay một người phản đạo tên là Gautier. Nhưng nhờ đời sống thánh thiện, cha Vinhsơn đã cải hóa được Gautier. Chính ông này đã đưa cha trở lại đất Pháp. Năm sau, ông theo cha đi Rôma và vào hội bác ái để đền tội cho đến ngày qua đời.
Trở lại Pháp, cha Vinhsơn bắt đầu thi hành chức vụ linh mục của Ngài. Ngài được chỉ định làm tuyên úy cho nữ hoàng Marguerrite de Valois. Lúc này, cha Vinhsơn có dịp quen biết cha Phêrô Berulle, sau này trở thành Hồng y. Dưới ảnh hưởng của cha Phêrô Berulle, cha Vinhsơn Phaolô bắt đầu nhiệt tình sống đời hy sinh và rao giảng. Hướng dẫn một số nông dân trong vùng, cha Vinhsơn đã khám phá ra tình trạng phá sản về tôn giáo và luân lý. Chính sự dốt nát và biếng nhác của nhiều giáo sĩ là duyên cớ gây nên tình trạng này. Ngài quyết tâm sửa đổi thực trạng.
St._Vincent_de_PaulCha Vinhsơn đã trở nên bạn của người nghèo và dùng mọi phương tiện khả năng có được để hoạt động nhằm tái tạo cuộc sống luân lý và tôn giáo của họ. Trở lại Paris, với sự trợ giúp của gia đình danh giá Gondi, Ngài bắt đầu công cuộc nâng đỡ cảnh khốn cùng bất cứ ở nơi đâu. Ngài tổ chức các “Hội Bác ái” trên khắp đất Pháp, cung cấp quần áo thuốc men cho người nghèo khổ, đặc biệt là các trẻ em, và hết sức trợ giúp những nô lệ bị bắt chèo thuyền từ Paris tới Marseille. Ngài thành lập một Hội dòng mang tên "Lazarist" với mục đích đào tạo giáo sĩ truyền đạo cho dân quê. Từ Hội dòng Bác ái ấy còn mọc lên Hội Nữ tử Bác ái mà ngày nay toàn thế giới biết đến như là biểu tượng của lòng bác ái nối liền với danh hiệu Vinhsơn Phaolô.
Dù với bất cứ chức vụ nào: Bề trên Dòng Thăm Viếng, Bề trên Tu hội hay trong cương vị mục tử, thánh Vinhsơn Phaolô đã luôn chu toàn trách vụ cách hết sức khôn ngoan. Ngài yêu thương các người nghèo khó, những kẻ đau khổ, những kẻ lao động vất vả, đặc biệt Ngài lưu tâm đến việc giáo dục các thiếu nữ. Lời Chúa trong bài giảng Tám mối Phúc thật (Mt 5,1tt), được Ngài thực hiện cách tận căn: đi và dạy người ta bước đi trên con đường Hiến chương Nước Trời. Ngài đã sống tận cùng lời Chúa dạy: cho kẻ đói ăn, cho kẻ khát uống, cho kẻ rách rưới ăn mặc, thăm viếng kẻ bị tù đày... (Mt 25,1tt).
Các thư tín và các bài giảng thuyết của cha Vinhsơn Phaolô cho thấy Ngài là một trong những nhà phục hưng của Giáo Hội Pháp thế kỷ XVI. Những cuộc tĩnh tâm Ngài tổ chức tại St. Lazare cho các tiến chức và những cuộc tĩnh tâm hàng tháng Ngài tổ chức cho các giáo sĩ tại Paris cho thấy ảnh hưởng sâu rộng của Ngài trong cuộc chấn hưng đạo đức.
St_Vinhson_PhaoloNăm 1660, cha Vinhsơn Phaolô ngã bệnh liệt giường. Đau đớn vì bệnh tật, Ngài vẫn vui tươi tin tưởng: "Chúa còn phải chịu hơn tôi gấp bội". Đối diện với cái chết, Ngài bình tĩnh bảo: "18 năm qua, mỗi tối tôi vẫn dọn mình chết".
Ngày 27 tháng 9 năm 1660, cha Vinhsơn Phaolô từ trần. Chúa thưởng công Ngài bằng muôn vàn phép lạ, vì thế, Ðức Giáo Hoàng Clêmentê XIII đã nâng Ngài lên bậc Hiển Thánh vào năm 1737. Với các việc làm mang tính xã hội tuyệt vời của Ngài lúc còn sống, Ðức Thánh Cha Lêô XIII đã tôn Ngài làm bổn mạng các Hội Từ thiện Công giáo.
 Huyng trưởng cầu nguyện:
Lạy Thánh Vinhsơn Phaolô, linh mục, xin cầu bầu cho chúng con trước tòa Chúa để chúng con biết bắt chước Ngài mà sống yêu thương, bác ái đối với mọi người. Amen.
(Nguồn: Tổng hợp Hạnh các Thánh)

Thánh Cosma và Ðamianô tử đạo

Thánh Cosma và Ðamianô tử đạo
(St. Cosmasvà St. Damian)
Ngày 26/9

Lc 9, 7-9
Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT

Người ta thường ví vườn hoa không có hoa nở, không phải là vườn hoa.Trong nhà,không có tiếng khóc của trẻ con,nhà đó không vui nhộn.Lồng chim,không có chim là lồng chim chết.Giáo Hội được kết tinh,nở rộ bằng nhiều thành phần dân Chúa.Hội Thánh vì là thánh nên mọi người đều được mời gọi nên thánh.Bầu trời Giáo Hội đẹp,lộng lẫy là do có nhiều vị thánh tô điểm,bồi đắp nên.Thánh Cót-ma và Ða-mi-a-nô đã góp tay tô điểm Giáo Hội thêm mầu, thêm sắc

HAI ANH EM SINH ÐÔI.HAI ÐỨC TIN ANH DŨNG

Vào khoảng thế kỷ thứ III,tại miền Égée thuộc nước Ả Rập,có hai anh em sinh đôi tên là Cót-ma và Ða-mi-a-nô.Ngay quãng đầu đời,hai anh em đã gặp cảnh khó khăn,thử thách.Số là cha hai Ngài mất sớm,hai Ngài rơi vào cảnh mồ côi cha.Chúa vô cùng thương xót đã cho hai Ngài có bà mẹ đạo đức,thánh thiện,nhân ái.Hai Ngài đã được tình thương của mẹ ủ ấp, mẹ các Ngài đã giáo dục các Ngài theo đường hướng Giáo Hội và Chúa Kitô. Hai Ngài đã được hấp thụ một nền giáo dục nhân bản thật tốt, đã được trui luyện theo đường hướng Phúc Âm của Chúa.Ðược Chúa soi sáng, Thánh Thần tác động,hướng dẫn,hai Ngài lớn lên đã mau chóng đạt được bằng cấp y dược và trở thành những lương y lành nghề, đạo đức.Với y đức có được,với lòng đạo đức, tâm hồn hướng về Chúa, thánh Cót-ma và Ða-mi-a-nô đã hành nghề lương y mà không nhận một khoản tiền thù lao nào đối với bất cứ một ai.Chính vì thế,tiếng tăm đạo đức của hai Ngài vang dội khắp nơi.
Giáo Hội của Chúa Kitô ít khi được an bình,con cái thế gian luôn tìm cách phá hại Hội Thánh của Chúa.Giáo Hội vào thời hai Ðấng lúc đó gặp cảnh cấm cách,bắt bớ của Hoàng đế Ðiôclêtianô và Maximianô, Cótma và Ðamianô bị bắt,bị dẫn giải tới quan Lydia. Thánh Cót-ma và Ðamianô không sợ sệt, không run sợ,không nhát đảm,các Ngài luôn tuyên xưng mình là Kitô hữu.Quan Lydia truyền đánh đòn hai Ngài một cách dã man,tàn ác ,ra lệnh xích tay chân và quăng hai Ngài xuống biển. Chúa nhiệm mầu và quyền năng đã cứu hai Ngài khỏi chết. Tức giận vì phép lạ Chúa giải cứu hai Ngài khỏi chết,Lydia đã ra lệnh đốt một đống lửa cháy to và đẩy hai Ngài vào đống lửa đang cháy. Hai Ðấng vẫn ung dung,vừa đi vừa cầu nguyện giữa đống lửa đang bừng bừng cháy lớn.Phép lạ Chúa quả quá tỏ tường,nhiều người chứng kiến phép lạ lớn lao ấy đã được ơn quay trở lại.
Như một con thú khát máu, Lydia đã ra lệnh khẩn cấp đem hai Ngài đi chém đầu.Haithánh nhân trước khi để cho đao phủ chém đầu mình đã can đảm ngước mắt lên trời cầu xin Chúa thứ tha cho những kẻ làm hại các Ngài. Thánh Cót-ma và Ða-mi-a-nô đã được phúc tử vì đạo vào ngày 27/9/297. Chính đức tin sắt đá và lòng nhân từ của các Ngài đã giúp các Ngài được phúc lãnh nhận ơn chết vì đạo.

SỨ ÐIỆP HAI THÁNH CÓT-MA VÀ ÐA-MI-A-NÔ NHẮN GỬI NHÂN LOẠI
Hai anh em sinh đôi Cot-ma và Ða-mi-a-nô đã sống trung thành với giáo lý chân chính của chúa,của Giáo Hội. Các Ngài cảm nghiệm tình thương vô biên của Chúa. Tình thương đã tha thứ cho người trộm lành. Tình thương đã hoán cải con người Mađalêna và tình thương đã cải hóa ông Gia-kêu,người thu thuế.Ý thức sâu xa,con đường của Chúa đã đi,lời Chúa đã dậy,thánh Cót-ma và Ða-mi-a-nô đã nói lên cho nhân loại điều này:"Chỉ có tình thương tha thứ mới giải thoát được con người ". Chúa đã yêu thương,tha thứ cho nhân loại tội lỗi,Chúa đã kê vai gánh tội cho nhân trần,tại sao nhân loại lại không thể cảm thông tha thứ cho nhau ?
Thánh Cót-ma và Ða-mi-a-nô đã nói lên chân lý này :" Thiên Chúa là tình yêu".Con người nhận Chúa làm gia nghiệp phải sống tình yêu của Chúa.

Lạy thánh Cót-ma và Ða-mi-a-nô xin cầu bầu cùng Chúa giúp chúng con biết yêu thương,tha thứcho những người làm hại chúng con như hai thánh đã xin Chúa thứ tha cho những kẻ giết thân xác hai Ngài.

Thánh Piô ở Pietrelcina

23-9 Thánh Piô ở Pietrelcina (1887-1968)
Thánh Padre Piô tên thật là Francesco Forgione, thuộc một gia đình nông dân ở Pietrelcina, miền nam nước Ý. Ðã hai lần, cha của Francesco phải xa nhà, đi làm việc ở Jamaica, Nữu Ước để nuôi gia đình. Khi được 15 tuổi, Francesco gia nhập dòng Capuchin và lấy tên Piô. Ngài được thụ phong linh mục năm 1910 và bị động viên trong Thế Chiến I. Sau khi bác sĩ thấy ngài bị ho lao, họ đã cho ngài giải ngũ. Vào năm 1917, ngài được bài sai đến làm việc ở tu viện San Giovanni Rotondo, cách thành phố Bari 75 dặm. Vào ngày 20-9-1918, trong lúc cầu nguyện cảm tạ sau Thánh Lễ, Cha Piô được nhìn thấy Chúa Giêsu. Khi thị kiến ấy chấm dứt, ngài được in các dấu thánh ở tay, chân và cạnh sườn. Sau biến cố ấy, cuộc đời ngài phức tạp hơn. Các bác sĩ y khoa, các giới chức của Giáo Hội và những người tò mò đến xem Cha Piô. Trong năm 1924 và một lần nữa vào năm 1931, vấn đề dấu thánh được đặt ra; Cha Piô không được phép cử hành Thánh Lễ nơi công cộng hay được giải tội. Ngài không than trách về sự cấm cách này, mà sau đó đã được bãi bỏ. Tuy nhiên, sau năm 1924 ngài không còn viết gì thêm nữa. Những tư liệu của ngài về sự thống khổ của Chúa Giêsu đều được viết trước năm 1924. Sau khi được in dấu thánh, Cha Piô ít khi rời tu viện, nhưng biết bao người đã đến thăm ngài. Mỗi buổi sáng, sau Thánh Lễ 5 giờ đầy nghẹt người, ngài nghe xưng tội cho đến trưa. Ngài dùng thời gian nghỉ trưa để chúc lành cho người đau yếu và tất cả những ai đến gặp ngài. Sau đó ngài lại tiếp tục giải tội. Vào lúc ấy, việc giải tội của ngài thường kéo dài 10 tiếng một ngày; người muốn xưng tội phải lấy số chờ đợi. Nhiều người nói rằng Cha Piô biết rõ các chi tiết cuộc đời của họ mà chưa bao giờ họ tiết lộ. Cha Piô nhìn thấy Chúa Giêsu trong tất cả sự bệnh hoạn và đau khổ. Theo sự đốc thúc của ngài, một bệnh viện xinh xắn được xây trên rặng Gargano gần đó. Ý tưởng xây cất bệnh viện được phát khởi vào năm 1940; một ủy ban gây quỹ được thành lập. Năm 1946, lễ vỡ đất được bắt đầu. Việc xây cất bệnh viện rất khó khăn về kỹ thuật vì khó kiếm được nước và phương tiện chuyên chở vật liệu xây cất. Sau cùng, "Nhà Chữa Trị Người Ðau Khổ" được hình thành với 350 giường bệnh. Nhiều người tin rằng họ được chữa lành qua sự can thiệp của Cha Piô. Những ai được dự Thánh Lễ của ngài đều cảm thấy sốt sắng; còn những người tò mò thì rất xúc động. Như Thánh Phanxicô, đôi khi áo dòng của Cha Piô cũng bị người ta cắt xén để làm kỷ niệm. Một trong những sự đau khổ của Cha Piô là vài lần những người thiếu đạo đức rêu rao những điều tiên tri mà họ gán cho là của ngài. Ngài không bao giờ nói tiên tri về các biến cố trên thế giới, và không bao giờ cho ý kiến về các vấn đề mà ngài cảm thấy thuộc về sự quyết định của các giới chức trong Giáo Hội. Ngài từ trần ngày 23-9-1968, và được phong thánh năm 2002. Lời Bàn Hơn bất cứ ai khác, có lẽ người Hoa Kỳ ngày nay rất thích những cuốn sách chỉ dẫn, cũng những chương trình truyền thanh, các bài báo có tính cách chỉ bảo. Chúng ta say mê với tiến bộ kỹ thuật và không ngừng tìm kiếm các lối tắt để tiết kiệm thời giờ và sức lực. Nhưng như Thánh Phanxicô và Cha Piô biết rất rõ, không có con đường nào ngắn hơn khi sống theo Phúc Âm, không có cách nào tránh được những "giáo huấn khó khăn" của Chúa Giêsu (x. Gioan 6:60). Rao giảng về Kitô Giáo mà không có sự hy sinh cá nhân, không có thập giá, thì cũng không khác gì người mãi võ sơn đông quảng cáo bán thuốc trị bá bệnh. Cha Piô coi sự đau khổ của ngài như đáp ứng với lời kêu gọi sống phúc âm. Lời Trích "Cuộc đời Kitô Hữu không gì khác hơn là cuộc chiến đấu dai dẳng với chính mình; không có sự thăng hoa của linh hồn để đạt đến sự tuyệt hảo mỹ miều nếu không phải trả giá sự đau khổ" (Lời của Cha Piô).

con la linh muc cua Chua

mot doi tan hien

Cho Con Vững Tin Tam Ca Áo Trắng YouTube (+playlist)

AlBum Anh Me Sau Bi Mang Den 17 08 2013