Chủ Nhật, 10 tháng 7, 2016

Chúa nhật XV Thường Niên năm C

Thánh Kinh bằng hình: Chúa nhật XV Thường Niên năm C

Ngày 10 tháng 07 năm 2016
PHÚC ÂM:  Lc 10, 25-37
"Hãy làm việc nên làm"
Suy niệm
Sống là tương quan, là sống nhờ - sống với – sống cho, chứ không bao giờ sống một mình được. Trong tương quan tất yếu như thế, thường ta chỉ nhìn ra người khác là thân cận của mình khi thấy họ là người đã từng “có trao, có nhận” với ta một điều gì đó trong cuộc sống, ví dụ thân nhân hay thân hữu trong một gia đình, trong một nhóm thường xuyên nối kết … Đấy là mối tương quan thân cận chật hẹp.
Chúa Giêsu đòi hỏi một mối tương quan thân cận rông lớn hơn. Ngài luôn nhìn thấy ai cũng là thân cận của Ngài. Và Ngài làm cho họ cảm thấy Ngài chính là thân cận của họ bằng cách đi bước trước trong yêu thương, tận tình giúp đỡ họ ngay cả khi họ chưa yêu cầu gì. Chúng ta nhớ lại hành động của Chúa Giêsu trong nhiều sự kiện như: gặp bà goá thành Nain, Giakêu, người bại liệt ở Capharnaum, hay đám đông trong phép lạ hoá bánh ra nhiều.
Lòng thương xót đối với mọi người như là thân cận của mình đã trở nên một “giới răn mới”, có giá trị hơn mọi hy lễ. “Anh em hãy mang lấy gánh nặng của nhau (Gal 6,2), bởi vì “ai yêu mến thì chu toàn lề luật” (Rm 13, 8-10)
Sứ điệp
“Mình nghĩ đó là việc nên làm”. Với lương tâm nhạy bén, chúng ta không khó để nhận ra việc nên làm. Nhưng từ nhận thức đến hành động là một quãng đường dài. Đường truyền từ nhận thức đến con tim và bàn tay – có khi dài hun hút, đôi khi như một vực thẳm – chính là do có quá nhiều bất tín, bội tín, lừa lọc trong cuộc sống, và do cả sự ích kỷ đã ăn sâu trong tâm hồn như một căn bệnh nan y.
Trong Năm Thánh Lòng Thương Xót, Đức Thánh Cha Phanxicô đã đề xuất các Ki-tô hữu hãy thực thi 14 công trình của lòng thương xót, đó là thực thi “Thương người có 14 mối”: 7 mối xót thương phần xác và 7 mối xót thương phần tinh thần.
Chúng ta bị thách thức nhiều khi đứng trước đề nghị này, bởi cho đi xem ra là bị mất mát, bị thiệt thòi. Nhưng cho dù mất mát là điều ít người muốn, ta cũng đừng vì thế mà dửng dưng trước nỗi đau của người khác. Ta nên nhớ “Anh em đong đấu nào, thì Thiên Chúa cũng sẽ đong đấu ấy cho anh em, và còn cho anh em hơn nữa” (Mc 4, 24).
Ước gì đứng trước việc tốt, việc thiện, ta luôn tự nhủ: Mình nghĩ đó là việc nên làm, mình thực hiện “việc nên làm” này với hết cả tâm hồn. Và Chúa Giêsu sẽ nói: “Cứ làm như vậy là con sẽ được sống”.
Nguồn: Tin Mừng Chúa nhật số 08 (08.2016)
Xem Video clip
Thánh Kinh bằng tiếng Việt

Thánh Kinh bằng tiếng Anh

Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2016

Chúa nhật XIV Thường Niên năm C

Thánh Kinh bằng hình: Chúa nhật XIV Thường Niên năm C

Ngày 03 tháng 07 năm 2016
PHÚC ÂM: Lc 10, 1-9
"Chiên con giữa bầy sói"
Suy niệm
Trong khi sai bảy mươi hai môn đệ đi rao giảng, Chúa Giêsu mở rộng ánh nhìn về thế giới, vượt quá khỏi biên cương của dân tộc Do Thái. Sứ mệnh truyền giáo đã là lệnh truyền ngay từ khởi đầu, và được Chúa Giêsu trao chính thức cho những người đi theo Ngài và ngày Ngài thăng thiên. 
Không chỉ đơn thuần là lệnh truyền, Chúa Giêsu còn sai các môn đệ đi và cặn kẽ hướng dẫn các ông về cách thức, nội dung chia sẻ và những lối ứng xử với tình huống tiếp cận trong tinh thần Phúc Âm. 
“Như chiên con vào giữa bầy sói”, Chúa cảnh báo “những người truyền giảng Tin Mừng” về thế giới mà họ sẽ gieo hạt giống Tin Mừng: đầy những cạm bẫy, những mưu mô, gạnh ghét và hận thù chực chờ.
Như một con người bình thường, người môn đệ cũng mang nơi mình những yếu đuối và bóng mờ nơi tâm hồn.Tuy nhiên, nhờ thấm nhuần Tin Mừng, và được hoán cải từng ngày, họ đồng hoá mình với tinh thần hiền lành, khiêm nhường, đầy lòng thương xót và trong sáng, vô vị lợi của Chúa Giêsu, Đấng là mẫu gương của mọi sứ giả Tin Mừng. Cùng với Chúa Giêsu, họ trở thành chiên non giữa đàn sói của trần gian. 
Chúa Giêsu đưa ra cho các môn đệ “loại vũ khí” để chiến thắng những cạm bẫy của sự ác đang vây bủa: Một tâm hồn hiền lành, trong sáng và tự do, không dính bén đến bất cứ điều gì, để trong lòng họ chỉ còn một mối lo toan duy nhất: Tin Mừng được mọi người nhận biết.
Sứ điệp
Từ bản chất truyền giáo của mình, Giáo Hội mời gọi chúng ta “ra đi” chứ không co mình trong chiếc chăn êm ấm, an toàn. Chính nhờ bước chân ra đi của người môn đệ mà Tin Mừng được lan toả. 
Khi đáp lời mời gọi này để truyền bá Tin Mừng, có lẽ không ít lần chúng ta phải lúng túng trước những mời gọi của sự xấu, của sự vô cảm, độc ác tràn lan trong đời sống. Lắm lúc ta dễ ở trong tâm trạng “Thiên hạ say, chẳng lẽ mình tỉnh!”, để rồi việc tha hoá bản thân sẽ chỉ còn là một bước rất gần.
Để tránh nguy cơ này, ta cần luôn ý thức: điều bảo vệ các môn đệ của Đức Kitô được an toàn không phải là tính độc ác, nhưng là lòng nhân từ thương xót, là khả năng yêu mến người khác và chấp nhận tình yêu mà người khác muốn dâng hiến cho mình. Sức mạnh thật của con người là sự mềm dịu kiên nhẫn trong một tình yêu vững vàng và khôn ngoan. 
Xin Chúa giúp con chứng thực “chất chiên con trong sáng” giữa đàn sói, luôn tỉnh táo trước cạm bẫy, luôn tự do thanh thoát trước sự xấu, hằng nhiệt thành với Tin Mừng, và hân hoan luôn vì biết “tên các con đã được ghi trên trời”.
Nguồn: Tin Mừng Chúa nhật số 08 (07.2016)
Thánh Kinh bằng tiếng Việt
Thánh Kinh bằng tiếng Anh